MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Trước Yêu Sau NhéChương 5

Cưới Trước Yêu Sau Nhé

Chương 5

1,137 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa dày, chiếu rọi vào căn phòng ngủ rộng lớn. Thẩm Gia Ninh tỉnh giấc trong cơn choáng váng. Đầu tiên, cô cảm nhận được sự trống rỗng bên cạnh, sau đó là sự đau nhức và cảm giác rã rời khắp cơ thể.

Lục Trọng Dương đã đi rồi. Giống như mọi lần, anh ta rời đi mà không để lại bất cứ dấu vết nào của sự gần gũi đêm qua, ngoại trừ những vết hằn không thể chối cãi trên làn da Gia Ninh và cảm giác nhục nhã hòa lẫn với sự kích thích khó gọi tên trong tâm trí cô.

Cô ngồi dậy, chiếc chăn lụa trượt khỏi người. Cô nhìn xuống cơ thể mình, nhìn thấy những vết hôn mờ ám và một vài vết siết chặt nơi cổ tay và xương sườn. Chúng là bằng chứng thực tế về sự chiếm đoạt đêm qua, một sự kiện diễn ra không vì tình yêu, mà vì quyền lực và hợp đồng.

Trong lòng cô dâng lên sự hỗn loạn: tức giận vì bị đối xử như một công cụ, nhưng đồng thời, một phần cơ thể cô lại nhớ đến sức nóng bùng nổ và sự chiếm hữu mạnh mẽ của anh ta.

Cô bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Đôi mắt Gia Ninh vẫn còn sự mệt mỏi, nhưng đôi môi cô lại có vẻ căng mọng và gợi cảm hơn.

Khi cô đi xuống nhà, quản gia Lưu đã chờ sẵn ở bàn ăn.

“Tổng giám đốc Lục đã dặn tôi chuyển cho cô thứ này, thưa cô Thẩm,” Quản gia Lưu nói, đặt một hộp nhung nhỏ và một chiếc phong bì lên bàn.

Gia Ninh mở hộp nhung. Bên trong là một chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh, thiết kế tinh xảo và đắt tiền.

“Đây là quà cưới, Tổng giám đốc Lục nói. Ông ấy hy vọng cô sẽ đeo nó trong những sự kiện sắp tới.”

Cô mở phong bì. Bên trong là một tấm séc với số tiền lớn, đủ để giải quyết phần lớn vấn đề tài chính của công ty cô trong thời điểm hiện tại, cùng với một mẩu giấy viết tay ngắn gọn, chữ viết dứt khoát của Trọng Dương:

Làm tốt lắm. Hãy nhớ, tôi luôn trả công sòng phẳng cho những người hợp tác giỏi.

"Hợp tác." Từ ngữ lạnh lùng đó lập tức dội một gáo nước lạnh vào tâm trí Gia Ninh. Anh ta không hề coi đêm qua là một khoảnh khắc thân mật hay đam mê của vợ chồng, mà chỉ là một giao dịch thành công, một nghĩa vụ đã được thực hiện và được trả công.

Sự tức giận lấn át mọi cảm xúc khác. Cô nhặt chiếc séc lên, tay cô siết chặt đến mức tờ giấy nhăn nhúm.

“Quản gia Lưu,” cô nói, giọng cô lạnh băng. “Xin hãy gửi trả tấm séc này cho Tổng giám đốc Lục. Tôi đã ký hợp đồng, tôi sẽ thực hiện nó. Tôi không cần tiền boa cho việc đó.”

Quản gia Lưu hơi giật mình, nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ mặt chuyên nghiệp. “Tôi sẽ chuyển lời lại, thưa cô.”

Cả ngày hôm đó, Gia Ninh tự nhốt mình trong phòng làm việc cá nhân mà Trọng Dương đã chuẩn bị cho cô. Cô cố gắng lao đầu vào công việc để quên đi hơi ấm của anh ta đêm qua.

Đến chiều, Trọng Dương gọi điện thoại. Anh ta không nói chuyện công việc, mà là một cuộc gọi đầy mâu thuẫn.

“Cô gửi trả séc làm gì?” giọng anh ta vang lên qua điện thoại, không giận dữ, mà là sự thú vị và thách thức.

“Tôi đã nói rồi, tôi không cần tiền boa cho việc làm tròn vai,” Gia Ninh đáp.

Trọng Dương cười nhạt, âm thanh đó gợi cảm và khàn khàn như lời nhắc nhở về đêm hôm trước. “Cô nghĩ đó là tiền boa? Không, Gia Ninh. Đó là bằng chứng cho thấy tôi hài lòng với sự phục vụ của cô. Và là sự chuẩn bị cho những đêm sắp tới.”

Anh ta lại sử dụng từ ngữ trần trụi và xâm phạm để kiểm soát cô.

“Sẽ không có đêm nào sắp tới trừ khi anh cần nó cho mục đích công việc,” Gia Ninh kiên quyết.

“Cô nghĩ tôi cần mục đích công việc để ham muốn cô sao?” Anh ta bật cười lớn. “Cô đang tự lừa dối mình đấy. Tôi là người đàn ông đã kết hôn, và tôi thích ngủ với vợ mình. Cô có vẻ hấp dẫn hơn cô nghĩ, Thẩm Gia Ninh.”

Gia Ninh cảm thấy mặt nóng ran. Sự trêu chọc đầy khiêu khích này khiến cô vừa tức giận vừa cảm thấy lúng túng.

“Anh chỉ đang cố kiểm soát tôi!”

“Đúng thế,” anh ta thừa nhận thẳng thừng. “Tôi đang kiểm soát cô. Và cô đang bắt đầu phụ thuộc vào sự kiểm soát đó. Đêm qua cô không chống cự, Gia Ninh. Cô đầu hàng.”

Lời nói của anh ta như một nhát dao đâm trúng tim đen. Cô đã không chống cự. Cô đã mềm nhũn trong vòng tay anh ta, và cô đã đáp lại nụ hôn của anh ta.

“Tối nay, tôi có một buổi tiệc xã giao. Mặc chiếc váy màu đỏ mà tôi đã gửi đến. Và đeo chiếc vòng cổ kim cương,” Trọng Dương ra lệnh, bỏ qua sự im lặng của cô. “Và lần này, đừng cố gắng giữ khoảng cách. Cô là người phụ nữ của tôi, hãy thể hiện điều đó.”

Tối đó, Gia Ninh đứng trước gương, mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, ôm sát cơ thể cô, khoe trọn đường cong quyến rũ. Cô đeo chiếc vòng cổ kim cương. Nó nặng trịch, không phải vì giá trị vật chất, mà vì ý nghĩa của sự ràng buộc và sở hữu.

Khi Trọng Dương nhìn thấy cô, ánh mắt anh ta bùng lên ngọn lửa mạnh mẽ mà anh ta không còn bận tâm che giấu nữa. Anh ta tiến lại, không nói lời nào. Anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên xương quai xanh của cô, nơi chiếc vòng cổ lấp lánh.

Anh ta cúi xuống, hôn lên gáy cô, hơi thở nóng bỏng của anh ta phả vào da thịt cô. “Tốt. Trông cô như thể cô đang cuồng nhiệt yêu chồng mình. Đêm nay, hãy để mọi người nghĩ rằng chúng ta đã trải qua một đêm không ngủ.”

Gia Ninh nhắm mắt lại. Cô biết, trò chơi này không chỉ là hợp đồng nữa. Nó đã biến thành một cuộc chiến quyền lực và ham muốn không hồi kết, và cô không biết liệu mình sẽ là người chiến thắng, hay là người lún sâu vào mối quan hệ nguy hiểm này.