Buổi tiệc xã giao được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất thành phố, nơi tụ tập của giới thượng lưu. Lục Trọng Dương và Thẩm Gia Ninh bước vào, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Chiếc váy đỏ rực của Gia Ninh, cùng với vòng cổ kim cương, khiến cô trở nên nổi bật và gợi cảm đến nghẹt thở.
Trọng Dương, trong bộ vest đen lịch lãm, giữ chặt eo cô, bàn tay anh ta siết nhẹ một cách đầy quyền lực như thể tuyên bố chủ quyền. Anh ta không cần nói, cử chỉ của anh ta đã truyền tải rõ ràng thông điệp: Cô ấy là của tôi.
Họ nhận được hàng loạt lời chúc mừng và những ánh mắt soi mói. Gia Ninh phải duy trì nụ cười say mê và ánh mắt tình tứ với Trọng Dương theo đúng kịch bản đã được viết sẵn trong hợp đồng vô hình. Cô đặt tay lên ngực anh ta, cảm nhận sức mạnh của cơ bắp dưới lớp vải, và nhịp tim ổn định của anh.
Đang trò chuyện với một nhóm đối tác, đột nhiên, không khí xung quanh họ chùng xuống.
“Trọng Dương? Thật bất ngờ khi anh lại xuất hiện sớm như vậy,” một giọng nữ ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai vang lên.
Lâm Duệ Kỳ bước đến. Cô ta là một nữ doanh nhân thành đạt, sở hữu vẻ đẹp sắc sảo và là tình cũ nổi tiếng của Lục Trọng Dương. Sự xuất hiện của cô ta giống như một tiếng sét đánh ngang tai, gợi lại quá khứ mà Trọng Dương đã cố gắng chôn vùi.
Duệ Kỳ nở một nụ cười kiêu ngạo nhưng vẫn giữ được sự tao nhã. Cô ta lướt qua Gia Ninh bằng ánh mắt đánh giá và khinh thường, rồi đưa tay ra chạm vào cánh tay Trọng Dương, một cử chỉ thân mật và quen thuộc.
“Anh biết em đã nghĩ rằng anh sẽ không có thời gian cho những buổi tiệc thế này nữa, đặc biệt là khi anh vừa… ‘cưới vội’,” Duệ Kỳ nhấn mạnh từ "cưới vội" một cách đầy ý nghĩa.
Trọng Dương vẫn giữ nét mặt lạnh lùng, nhưng Gia Ninh có thể cảm nhận được cơ thể anh ta căng cứng dưới bàn tay cô.
Anh ta nhẹ nhàng rút tay khỏi Duệ Kỳ, rồi siết eo Gia Ninh chặt hơn, gần như làm cô đau. Anh ta nhìn thẳng vào Duệ Kỳ, ánh mắt anh ta là sự cảnh báo rõ ràng.
“Cô Lâm, cô nên tôn trọng người phụ nữ của tôi,” Trọng Dương nói, giọng anh ta trầm và đầy uy hiếp. “Và chuyện tôi kết hôn không phải là ‘vội’. Tôi đã chờ đợi một người như Thẩm Gia Ninh rất lâu rồi.”
Duệ Kỳ cười lớn, sự chế giễu không hề che giấu. “Chờ đợi? Thẩm tiểu thư, cô có biết Trọng Dương đã chờ đợi những gì không? Cậu ấy là người đàn ông không dễ bị ràng buộc bằng một tờ giấy. Chắc chắn cô đã sử dụng thủ đoạn nào đó.”
Gia Ninh biết đây là lúc cô phải đáp lại. Cô không thể để Duệ Kỳ phá hỏng vỏ bọc và làm suy yếu vị thế của Trọng Dương. Cô nhẹ nhàng rút tay khỏi eo anh ta, nhưng lại đưa tay lên chỉnh lại cổ áo sơ mi của anh, một hành động âu yếm và đầy quyền lực nữ tính.
“Cô Lâm, tôi không cần thủ đoạn. Khi một người đàn ông thực sự khao khát một người phụ nữ, họ sẽ không để cô ấy rời đi, dù chỉ một ngày,” Gia Ninh đáp, giọng cô dịu dàng nhưng chứa đựng sự sắc bén. “Hơn nữa, chúng tôi vừa kết thúc đêm tân hôn đầu tiên. Tôi nghĩ chồng tôi đang rất hài lòng với ‘sự ràng buộc’ này.”
Lời nói gợi cảm và ngầm ám chỉ đó khiến Duệ Kỳ tái mặt.
Trọng Dương bất ngờ. Anh ta không ngờ Gia Ninh lại táo bạo và sắc sảo đến vậy. Ngay lập tức, anh ta nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần hơn, và cúi xuống.
Nụ hôn này không phải là diễn kịch. Đó là sự xác nhận quyền sở hữu công khai nhất mà anh ta có thể đưa ra. Nụ hôn sâu, mãnh liệt và tham lam, không hề có sự dịu dàng, mà đầy rẫy sự trưng bày và cảnh cáo Duệ Kỳ.
Trọng Dương siết chặt eo cô, nâng cằm cô lên để anh ta có thể khám phá cô một cách triệt để trước mặt mọi người. Gia Ninh cảm thấy lửa cháy trong cơ thể, và cô bị cuốn vào sức mạnh của anh ta.
Khi anh ta buông ra, đôi mắt Trọng Dương nhuốm lửa, một sự kích thích rõ ràng sau hành động công khai đó.
“Xin lỗi, các vị,” Trọng Dương nói, giọng anh ta khàn đặc vì ham muốn chưa được giải tỏa. Anh ta không nhìn Duệ Kỳ mà chỉ nhìn Gia Ninh. “Tôi nghĩ chúng tôi nên về sớm. Tôi không muốn làm vợ tôi mệt mỏi quá mức trước khi đám cưới chính thức.”
Duệ Kỳ đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt cô ta tái xanh vì tức giận và thất bại.
Trọng Dương không cần chờ đợi. Anh ta ôm chặt Gia Ninh, gần như bế cô ra khỏi đám đông.
Khi họ lên xe, Gia Ninh vẫn còn choáng váng vì nụ hôn quá mức vừa rồi.
“Anh điên rồi sao, Trọng Dương? Đó là một sự phô trương quá lố!” cô thở dốc.
Anh ta nhìn cô, ánh mắt anh ta không còn lạnh lùng mà đầy bốc lửa. “Cô nghĩ cô có thể nói những lời gợi tình đó trước mặt Duệ Kỳ mà không phải trả giá sao? Cô đã khiêu khích tôi, Gia Ninh. Cô đã làm cho tôi muốn chứng minh cho cả thế giới thấy, cô thuộc về tôi như thế nào.”
Anh ta nghiêng người, không cưỡng hôn cô, mà chỉ áp môi vào tai cô, thì thầm. “Và tôi cần phải bù đắp cho việc chúng ta phải về sớm. Đêm nay, tôi sẽ cho cô biết, một người đàn ông hài lòng với ‘sự ràng buộc’ sẽ đối xử với cô như thế nào.”
Gia Ninh không nói được lời nào. Cô biết, cô đã thắng trong cuộc chiến với Duệ Kỳ, nhưng lại thua trong cuộc chiến với chính Trọng Dương và ham muốn ngày càng tăng của anh ta. Mối quan hệ của họ đã chuyển từ hợp đồng lạnh lùng sang một trò chơi chiếm đoạt đầy nguy hiểm và đam mê không thể kiểm soát.