MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưới Trước Yêu Sau NhéChương 7

Cưới Trước Yêu Sau Nhé

Chương 7

1,114 từ · ~6 phút đọc

Đêm đó, Trọng Dương đã giữ lời hứa. Anh ta không hề buông tha cho Gia Ninh. Màn đêm là nơi sự chiếm hữu và ham muốn được giải phóng khỏi mọi ràng buộc xã hội. Khi ánh bình minh ló dạng, Gia Ninh kiệt sức, nhưng có một điều khác biệt: cô cảm nhận được sự mềm mại không ngờ đến từ Trọng Dương.

Khi cô tỉnh giấc, Trọng Dương đã rời đi, nhưng không khí trong phòng không còn sự lạnh lẽo như mọi khi. Một ly sữa nóng và một viên thuốc giảm đau được đặt trên bàn cạnh giường. Kèm theo là một mẩu giấy nhắn viết tay đơn giản:

Dùng đi. Tối nay tôi về muộn. Cô được nghỉ ngơi.

A không hiểu. Sau sự cuồng nhiệt gần như bạo liệt đêm qua, hành động chăm sóc nhỏ nhặt này của anh ta lại khiến cô bối rối hơn là tức giận. Nó không phù hợp với hình ảnh một tổng tài lạnh lùng, chỉ coi cô là một nghĩa vụ hợp đồng.

Cả ngày hôm đó, Gia Ninh cảm thấy kỳ lạ. Cô cố gắng làm việc, nhưng tâm trí cô không ngừng bị phân tán bởi sự mâu thuẫn trong tính cách của Trọng Dương. Anh ta vừa là kẻ chiếm đoạt tàn nhẫn trên giường, vừa là một người đàn ông chu đáo một cách lạ thường vào buổi sáng.

Đến tối, khi đang xem tin tức trên TV, một phóng sự về chuyến đi từ thiện bí mật của Tập đoàn Lục Thị xuất hiện. Trong đoạn clip, Trọng Dương xuất hiện trong trang phục giản dị, đang trò chuyện với những đứa trẻ mồ côi. Anh ta không hề lạnh lùng; nụ cười anh ta dành cho những đứa trẻ đó là nụ cười chân thật, ấm áp, hoàn toàn khác với nụ cười chế giễu và nguy hiểm anh ta thường dành cho cô.

Gia Ninh dán mắt vào màn hình. Đó có phải là con người thật của anh ta không? Một con người luôn bị che giấu dưới lớp vỏ bọc quyền lực và sự lạnh lùng?

Khoảng 11 giờ đêm, Trọng Dương trở về. Anh ta bước vào phòng ngủ, trông mệt mỏi hơn bình thường. Áo sơ mi của anh ta nhăn nhúm, và anh ta không còn giữ được vẻ ngoài hoàn hảo.

“Cô chưa ngủ à?” anh ta hỏi, giọng anh ta khàn đi vì mệt.

“Tôi đợi anh,” Gia Ninh đáp, câu trả lời bất ngờ tuột khỏi miệng cô. Cô thậm chí còn không biết tại sao cô lại nói vậy.

Trọng Dương không nói gì, chỉ cởi áo vest và đi thẳng vào phòng tắm. Gia Ninh ngồi đó, đấu tranh với sự tò mò của mình. Cuối cùng, sự tò mò đã thắng thế.

Cô bước đến cửa phòng tắm, gõ nhẹ. “Trọng Dương? Anh có cần giúp gì không?”

Im lặng.

“Tôi chỉ muốn nói về... chiếc vòng cổ,” cô nói dối, lấy cớ. “Anh mua nó ở đâu?”

Cánh cửa bật mở. Trọng Dương đứng đó, chỉ quấn khăn ngang hông. Anh ta cau mày, khó chịu vì bị làm phiền. Nhưng Gia Ninh không còn để ý đến cơ thể trần trụi của anh ta nữa, ánh mắt cô dừng lại ở một vết sẹo dài, mờ nhạt nằm ở phía dưới mạng sườn bên trái của anh.

Vết sẹo này khá cũ, trông như được tạo ra từ một vật sắc nhọn, nhưng nó đủ sâu để kể một câu chuyện đau đớn nào đó.

“Cô tò mò về cái gì?” Trọng Dương gằn giọng, cố gắng che giấu vết sẹo.

Gia Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, không hề sợ hãi. “Vết sẹo đó… nó trông không giống tai nạn. Anh đã gặp chuyện gì vậy?”

Anh ta lập tức trở nên cứng rắn và lạnh lùng, sự mệt mỏi trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác tuyệt đối.

“Đó không phải là việc của cô,” anh ta đáp, lùi lại một bước. “Đừng cố gắng khám phá những thứ nằm ngoài hợp đồng, Thẩm Gia Ninh.”

Gia Ninh biết cô đã chạm vào một vùng cấm. Nhưng cô không lùi bước. “Nếu chúng ta phải diễn kịch là vợ chồng cuồng nhiệt của nhau, tôi cần biết thêm về anh. Ít nhất là để diễn tự nhiên hơn.”

Trọng Dương dựa vào khung cửa, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh và nghi ngờ. Anh ta đang đấu tranh với chính mình.

Cuối cùng, anh ta thở dài, một âm thanh trầm thấp. “Vết sẹo đó là một bài học, từ mười năm trước. Một bài học về sự phản bội và lòng tin. Kể từ đó, tôi không bao giờ tin tưởng bất cứ ai, và luôn kiểm soát mọi thứ trong tầm tay.”

Gia Ninh cảm nhận được sự cô đơn và bất lực hiếm hoi trong giọng nói của anh ta. Vết sẹo đó không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là vết thương lòng sâu sắc.

“Đó là lý do anh lại kiểm soát tôi đến vậy sao?” cô hỏi khẽ.

Trọng Dương bước ra khỏi phòng tắm, tiến đến chỗ cô. Anh ta không ôm cô, mà chỉ đứng đối diện, cao hơn cô một cái đầu, ánh mắt nhuốm lửa và tuyệt vọng một cách kỳ lạ.

“Cô đã thấy rồi đấy, Gia Ninh,” anh ta nói, giọng anh ta trầm và gợi cảm trong bóng tối. “Đừng cố gắng tìm kiếm sự yếu đuối ở tôi. Cô sẽ không tìm thấy gì ngoài sự chiếm hữu mạnh mẽ hơn. Giờ thì, vào trong đi.”

Anh ta đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp vuốt ve môi cô. “Tối nay tôi quá mệt để thực hiện nghĩa vụ. Nhưng đừng hiểu lầm, tôi không phải là người tốt. Tôi chỉ đang dành dụm sức lực cho những đêm sắp tới thôi.”

Hành động và lời nói của anh ta hoàn toàn mâu thuẫn. Anh ta vừa hé lộ một chút quá khứ đau buồn, lại ngay lập tức đóng cánh cửa lại bằng lời đe dọa về sự chiếm đoạt thể xác.

Tuy nhiên, đối với Gia Ninh, sự tò mò về Lục Trọng Dương đã nảy sinh, vượt qua cả sự tức giận về hợp đồng. Cô bắt đầu nhận ra, người đàn ông này không phải chỉ là một khối băng vô cảm, mà là một tâm hồn bị tổn thương đang tìm cách che giấu mình bằng quyền lực và ham muốn.

Cô đi vào phòng tắm, nhưng trước khi đóng cửa, cô ngoái lại nhìn anh. Trọng Dương đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không, vẻ mặt cô đơn và mệt mỏi đến tột cùng.