Căn hầm bí mật dưới lòng đất không có khái niệm về thời gian. Soo-ah chỉ biết thức giấc khi ánh đèn chùm pha lê rực sáng và ngủ thiếp đi khi nó mờ dần. Sau đêm trừng phạt tàn khốc, Hyun-woo dường như muốn bù đắp bằng sự chăm sóc nghẹt thở. Anh tự tay bưng đồ ăn, tự tay tắm rửa cho cô, nhưng tuyệt nhiên không cho cô bước ra khỏi căn phòng này một bước.
Trong một lần Hyun-woo ngủ say vì kiệt sức sau những chuyến bay dài xử lý công việc, chiếc máy tính bảng cá nhân của anh vô tình để mở trên bàn trà. Soo-ah, với đôi chân vẫn còn mang chiếc vòng vàng nặng nề, run rẩy tiến lại gần.
Những dòng tin nhắn mã hóa hiện ra. Một tệp đính kèm có tiêu đề: "Dự án tiêu hủy Han-shin 2015".
Ngón tay Soo-ah run rẩy chạm vào màn hình. Những bản ghi âm, những tờ biên nhận hối lộ hiện ra. Nhưng điều khiến tim cô như ngừng đập chính là danh tính thật sự của "K" – kẻ đã tuồn thông tin nội bộ cho nhà họ Cha, kẻ đã trực tiếp ký lệnh cắt nguồn điện máy trợ thở của Min-ho năm ấy để đổ tội cho sự tắc trách của bệnh viện.
Đó không phải là ai xa lạ. Đó là Han Sang-hoon – người chú ruột mà cô hằng kính trọng, người vẫn luôn đóng vai kẻ bị hại đáng thương sau khi cha cô vào tù.
"Không... không thể nào..." – Soo-ah thốt lên, chiếc máy tính bảng rơi khỏi tay cô, va xuống sàn tạo nên âm thanh chát chúa.
Tiếng động khiến Hyun-woo bừng tỉnh. Anh bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu lập tức quét qua chiếc máy tính bảng dưới sàn. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.
"Em đã thấy rồi?" – Giọng Hyun-woo trầm xuống, mang theo sự lạnh lẽo tột độ.
"Tại sao? Tại sao anh lại giấu tôi? Tại sao anh lại để tôi hận anh suốt mười năm qua trong khi kẻ thủ ác thực sự vẫn nhởn nhơ ngoài kia?" – Soo-ah gào lên, cô lao vào đấm thụi thụi vào lồng ngực rắn chắc của anh, nước mắt giàn giụa.
Hyun-woo tóm chặt lấy hai cổ tay cô, ép cô lùi lại phía sau cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh ngắt.
"Vì nếu em biết chú của mình là kẻ giết người, em sẽ sụp đổ hoàn toàn! Vì nếu không có kẻ thù là anh, em sẽ không còn lý do gì để tiếp tục sống mà đòi công lý!" – Anh gầm lên, nỗi đau đớn bị che giấu bấy lâu vỡ òa. – "Anh thà để em hận anh, xâu xé anh, còn hơn để em biết rằng ngay cả máu mủ ruột rà cũng muốn em chết!"
Sự thật tàn khốc này như một cú đánh chí mạng vào linh hồn đã rách nát của Soo-ah. Cô khuỵu xuống, cảm thấy thế giới xung quanh mình hoàn toàn đảo lộn. Người chú cô hằng tin tưởng, người vẫn hay vuốt tóc cô bảo "mọi chuyện sẽ ổn thôi", lại chính là kẻ đã rút ống thở của em trai cô.
Hyun-woo quỳ xuống, ôm lấy cô vào lòng. Sự chiếm hữu điên cuồng lúc này biến thành một loại bảo vệ cực đoan.
"Nghe đây, Soo-ah. Anh đã xử lý Han Sang-hoon. Hắn sẽ phải trả giá trong bóng tối của nhà tù này. Nhưng từ giờ, em không còn ai cả. Em chỉ có anh. Chỉ có Cha Hyun-woo này mới là người duy nhất không bao giờ phản bội em."
Anh nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự cuồng si của mình.
"Gia đình em đã bỏ rơi em, chú em đã giết em trai em. Chỉ có 'ác quỷ' này mới là kẻ giữ lửa cho em đến tận bây giờ. Hãy dựa vào anh đi, Soo-ah. Hãy để anh làm tất cả cho em."
Trong cơn chấn động tâm lý tột độ, Soo-ah lần đầu tiên không đẩy anh ra. Cô vùi đầu vào ngực anh, nức nở như một đứa trẻ mất phương hướng. Hyun-woo siết chặt vòng tay, ánh mắt anh hiện lên một tia thắng lợi đen tối. Cuối cùng, anh cũng đã cắt đứt mọi sợi dây liên kết của cô với thế giới bên ngoài.
Giờ đây, cô chỉ có thể dựa vào anh, lệ thuộc vào anh. Anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của cô, một nụ hôn nồng mùi chiếm đoạt và sủng ái đến rợn người.
"Ngoan, đừng khóc. Từ giờ, cả thế giới của em chỉ gói gọn trong căn phòng này, và trong vòng tay anh. Không ai có thể hại em được nữa."
Đêm đó, dưới sự bao phủ của sự thật kinh hoàng, Soo-ah đã để mặc cho Hyun-woo xâm chiếm thể xác mình một cách mãnh liệt nhất. Cô cần nỗi đau thể xác để quên đi nỗi đau linh hồn, và Hyun-woo – con quỷ của đời cô – sẵn sàng đáp ứng điều đó bằng một sự sủng ái cuồng nhiệt và điên dại.