Sự tĩnh lặng trong biệt thự họ Cha vào buổi sáng sớm bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của giấy tờ. Soo-ah tận dụng lúc Hyun-woo đang bận rộn với cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp để lẻn vào thư viện. Trong lúc tìm kiếm thông tin về bệnh viện của cha, cô tình cờ phát hiện một ngăn kéo bí mật phía sau kệ sách.
Bên trong là một tập hồ sơ cũ nát, ghi chép về những giao dịch ngầm giữa tập đoàn Cha Gwang và một kẻ giấu mặt mang bí danh "K". Soo-ah bàng hoàng nhận ra, cái chết của Min-ho và sự sụp đổ của Han-shin không chỉ do một mình nhà họ Cha gây ra. Có kẻ đã đâm sau lưng cha cô, và Hyun-woo đang che giấu danh tính kẻ đó.
"Mình phải thoát khỏi đây. Phải tìm ra sự thật."
Cô nhanh chóng liên lạc với một người cũ của Han-shin thông qua thiết bị liên lạc bí mật mà Nam Joo-hyuk đã đưa cho trước khi bị đánh gãy tay. Cuộc đào tẩu được lên kế hoạch vào đêm bão, khi hệ thống an ninh phía Đông đang được bảo trì.
...
Đêm đó, mưa như trút nước. Soo-ah lách mình qua cửa sổ tầng trệt, băng qua rừng thông tối mịt. Trái tim cô đập thình thịch khi thấy chiếc xe cứu thương — phương tiện ngụy trang để đưa cô đi — đang đỗ ở bìa rừng.
"Chạy nhanh lên, tiểu thư!"
Soo-ah dốc toàn lực lao về phía ánh sáng đèn xe. Nhưng khi bàn tay cô vừa chạm vào cửa xe, một giọng nói trầm thấp, đầy tính đe dọa vang lên ngay phía sau lưng:
"Em nghĩ... anh thực sự để cho hệ thống an ninh hỏng vào đúng lúc này sao?"
Soo-ah đứng khựng lại, toàn thân đông cứng. Chiếc xe "cứu viện" trước mặt cô bỗng nhiên bật đèn nội thất, lộ ra hai vệ sĩ của nhà họ Cha đang chĩa súng vào người tài xế. Từ trong bóng tối của rừng thông, Hyun-woo chậm rãi bước ra, tay cầm một chiếc ô đen, đôi mắt anh đỏ ngầu vì sự thất vọng và giận dữ tột độ.
"Soo-ah, anh đã thử tin em một lần." - Anh tiến lại gần, gằn từng chữ - "Anh đã tháo xích, đã cho em hơi thở... nhưng cái em muốn lại là rời xa anh để đi tìm sự thật mà em không đủ sức gánh vác?"
"Anh giấu tôi! Kẻ giết Min-ho vẫn còn sống, và anh đang bảo vệ hắn!" - Soo-ah gào lên dưới màn mưa.
Hyun-woo vứt chiếc ô sang một bên, thô bạo tóm lấy cổ áo cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
"Đúng! Anh đang bảo vệ em khỏi sự thật tàn khốc đó! Nhưng có vẻ em thích chọn con đường đau đớn hơn."
Anh bế thốc cô lên, ném cô vào ghế sau của chiếc Cadillac đã chờ sẵn. Về đến biệt thự, Hyun-woo không đưa cô về phòng ngủ cũ. Anh dẫn cô xuống một căn hầm bí mật dưới lòng đất — nơi được trang trí lộng lẫy như một căn hộ hạng sang nhưng hoàn toàn không có cửa sổ.
"Nếu em không thích ánh nắng anh ban cho, vậy thì hãy ở lại đây với bóng tối."
Hyun-woo thô bạo đẩy cô xuống chiếc giường king-size giữa căn hầm. Sự phản bội khiến anh mất đi chút lý trí cuối cùng. Anh tháo thắt lưng, trói chặt hai tay cô vào thành giường mạ vàng.
"Em muốn chạy trốn? Vậy thì anh sẽ khiến em không còn sức để đứng vững trên đôi chân này nữa."
Sự chiếm hữu bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hyun-woo xâm chiếm cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy trừng phạt. Anh không nghe lời cầu xin, cũng không quan tâm đến những giọt nước mắt hòa lẫn mồ hôi của cô. Mỗi nhịp chuyển động đều như muốn khảm sâu vào da thịt cô lời khẳng định: Em là của anh, cho dù là ở thiên đường hay địa ngục.
"Ưm... Hyun-woo... dừng lại..."
"Không bao giờ." - Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nồng nặc vị chiếm hữu - "Anh sẽ cho em thấy, chiếc lồng giam dát vàng này ấm áp đến thế nào so với sự thật ngoài kia."
Đêm đó, trong căn hầm biệt lập, Soo-ah đã hiểu ra một điều: Hyun-woo sẽ không bao giờ để cô đi. Anh yêu cô theo một cách bệnh hoạn, một tình yêu được xây dựng trên sự cưỡng chế và bảo vệ cực đoan. Và sự thật về "K" — kẻ đã hủy hoại gia đình cô — giờ đây chỉ là một bóng ma mờ nhạt so với sự hiện diện quá đỗi tàn khốc của người đàn ông đang ôm chặt lấy cô.