Ba ngày trôi qua kể từ khi trở về từ bệnh viện, Soo-ah không ăn một hạt cơm, chỉ uống vài ngụm nước cầm hơi. Cô nằm bất động trên chiếc giường lụa xa hoa, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân lên trần nhà. Sốt cao bắt đầu hành hạ cơ thể mảnh mai, khiến làn da trắng sứ của cô đỏ rực một cách bất thường.
Hyun-woo ban đầu chỉ nghĩ cô đang dùng "khổ nhục kế" để đòi quyền tự do, nhưng khi anh chạm vào trán cô và cảm nhận cái nóng như thiêu đốt, sự tự tin của một kẻ thống trị hoàn toàn sụp đổ.
"Soo-ah! Tỉnh lại đi! Anh ra lệnh cho em phải mở mắt ra!"
Anh gầm lên, nhưng giọng nói lại run rẩy không giấu giếm. Vị bác sĩ riêng của gia tộc họ Cha được điều đến gấp trong đêm. Ông lắc đầu nhìn Hyun-woo: "Thưa Chủ tịch, cô ấy không chỉ bệnh thể xác, mà là tâm bệnh. Cô ấy đã hoàn toàn từ bỏ ý chí sinh tồn. Nếu cứ thế này, tim cô ấy sẽ ngừng đập trong đêm nay."
Cả thế giới của Hyun-woo như sụp đổ dưới chân. Anh đuổi hết tất cả ra ngoài, rồi quỳ xuống bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy gộc chỉ còn da bọc xương của cô.
"Em định dùng cách này để trừng phạt anh sao? Soo-ah, tỉnh lại đi! Anh sẽ cho em gặp cha em, anh sẽ trả lại Han-shin cho em... Anh sẽ làm tất cả, làm ơn đừng bỏ anh lại..."
Trong cơn mê sảng, Soo-ah lẩm bẩm những lời đứt quãng: "Min-ho... chị đến với em đây... lạnh quá... bóng tối ở đây lạnh quá..."
Nghe thấy tên của người em trai đã khuất, trái tim Hyun-woo như bị hàng nghìn nhát dao đâm xuyên qua. Anh nhận ra rằng sự chiếm hữu cực đoan của mình không phải là để giữ cô lại, mà là đang đẩy cô nhanh hơn về phía cửa tử.
Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, anh leo lên giường, ôm chặt lấy cơ thể nóng hổi của cô vào lòng. Anh áp mặt vào cổ cô, nơi dấu xăm tên anh vẫn còn đó, nước mắt của một kẻ ác ma lần đầu tiên rơi xuống, thấm đẫm vai áo cô.
"Anh xin lỗi... Soo-ah, anh xin lỗi... Đừng đi... Đừng bỏ anh lại một mình trong bóng tối này. Mười năm qua, anh đã sống như một xác chết chỉ để chờ ngày tìm lại em. Nếu em chết, anh biết phải hận ai? Anh biết phải yêu ai đây?"
Sự cuồng nhiệt điên rồ giờ đây biến thành một sự cầu xin thảm thiết. Hyun-woo dùng hơi ấm từ cơ thể mình để sưởi ấm cho cô, không ngừng hôn lên đôi môi khô khốc, cháy bỏng của cô. Anh truyền vào cô không phải là dục vọng, mà là sự sống cuối cùng của mình.
"Soo-ah, nếu em tỉnh lại, anh hứa... anh sẽ không bao giờ xích chân em nữa. Anh sẽ để em được thở, được nhìn thấy ánh nắng... Chỉ cần em sống, muốn anh làm gì cũng được!"
Đêm đó, Hyun-woo không ngủ một giây nào. Anh thức trắng để thay khăn hạ sốt cho cô, để thì thầm vào tai cô những ký ức ngọt ngào nhất của mùa hè năm mười bảy tuổi. Anh nhận ra, phía sau lớp vỏ bọc chiếm hữu tàn bạo, anh chỉ là một đứa trẻ vụn vỡ, sợ hãi bị bỏ rơi hơn bất cứ điều gì trên đời.
Gần sáng, cơn sốt bắt đầu hạ. Soo-ah khẽ cử động ngón tay, đôi mi dài run rẩy rồi từ từ mở ra. Ánh mắt cô chạm phải gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu và đầy tia máu của Hyun-woo.
"Anh..." - Giọng cô yếu ớt như tiếng gió.
Hyun-woo khựng lại, rồi anh òa khóc như một đứa trẻ, ôm ghì lấy cô vào lòng như thể sợ rằng chỉ cần buông ra, cô sẽ tan biến.
"Em tỉnh rồi... cảm ơn trời đất, em tỉnh rồi..."
Nhìn người đàn ông vốn kiêu ngạo, tàn nhẫn giờ đây đang run rẩy vì sợ mất mình, Soo-ah cảm thấy một sự chua xót dâng trào. Ranh giới giữa sinh và tử đã bị xóa nhòa, và cũng từ giây phút này, một loại liên kết mới, đau đớn nhưng sâu đậm hơn, đã bắt đầu hình thành giữa hai linh hồn tội lỗi.