MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưỡng YêuChương 10: TUYỆT VỌNG TỘT CÙNG: LẦN CUỐI CÙNG ĐƯỢC TỰ DO

Cưỡng Yêu

Chương 10: TUYỆT VỌNG TỘT CÙNG: LẦN CUỐI CÙNG ĐƯỢC TỰ DO

830 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm, không khí trong biệt thự lạnh lẽo hơn thường lệ. Soo-ah ngồi thẫn thờ trước bàn trang điểm dát vàng, nhìn người đàn ông đang đứng phía sau, thong thả thắt lại chiếc cà vạt lụa. Hyun-woo qua gương nhìn cô, đôi mắt thâm trầm không lộ chút cảm xúc.

"Cha em... ông ấy bị đột quỵ trong trại giam đêm qua."

Câu nói nhẹ tênh của anh như một tia sét đánh ngang tai Soo-ah. Cô bật dậy, nắm lấy tay áo anh, đôi mắt mở to vì kinh hoàng: "Anh nói cái gì? Cha tôi... ông ấy sao rồi? Làm ơn, cho tôi đi gặp ông ấy!"

Hyun-woo giữ lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô, anh cúi xuống, áp sát mặt mình vào mặt cô, giọng nói thì thầm đầy ma mị: "Ông ấy đang ở bệnh viện của tập đoàn Cha Gwang. Tình trạng rất nguy kịch. Nhưng Soo-ah à... em lấy tư cách gì để đi gặp ông ấy đây?"

"Hyun-woo, tôi xin anh... anh muốn gì tôi cũng đáp ứng. Làm ơn cho tôi nhìn ông ấy một lần cuối!" - Soo-ah quỳ sụp xuống chân anh, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm lớp quần tây đắt tiền của anh.

Hyun-woo khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ đã nắm thóp được linh hồn đối phương. Anh bế thốc cô lên giường, thô bạo xé toạc lớp váy ngủ mỏng manh, để mặc cô trong trạng thái không còn gì bảo vệ dưới ánh đèn sáng rực.

"Tôi muốn sự phục tùng tuyệt đối. Không chỉ là thể xác, mà là linh hồn em. Đêm nay, nếu em làm tôi hài lòng, tôi sẽ đưa em đến bệnh viện. Còn nếu không..."

Anh không nói hết câu, nhưng sự đe dọa tỏa ra từ ánh mắt anh khiến Soo-ah rùng mình. Lần đầu tiên, cô không phản kháng. Cô chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống, đặt lên môi anh một nụ hôn nồng mùi tuyệt vọng.

Sự chủ động của cô như mồi lửa đốt cháy lý trí của Hyun-woo. Anh chiếm đoạt cô một cách điên cuồng ngay trong ánh sáng ban ngày. Mỗi cú thúc, mỗi lần va chạm đều mang theo sự chiếm hữu tột độ. Soo-ah nhắm chặt mắt, để mặc cho dục vọng và sự nhục nhã nhấn chìm mình. Cô chấp nhận đánh đổi sự tự do cuối cùng của linh hồn để đổi lấy một cơ hội gặp lại người thân duy nhất.

"Nói đi... em là của ai?" - Hyun-woo gầm nhẹ, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô.

"Tôi... tôi là người của anh... mãi mãi là của Cha Hyun-woo..." - Câu trả lời đứt quãng trong tiếng nấc khiến Hyun-woo đạt đến đỉnh điểm của sự thỏa mãn.

...

Hai tiếng sau, tại khu chăm sóc đặc biệt.

Hyun-woo giữ đúng lời hứa. Anh đưa cô đến bệnh viện, nhưng tay anh chưa bao giờ rời khỏi eo cô. Soo-ah nhìn qua lớp kính, thấy cha mình nằm bất động giữa đống dây rợ, hơi thở thoi thóp. Nỗi đau xé nát tâm can khiến cô đứng không vững.

"Chỉ được nhìn năm phút thôi." - Hyun-woo lạnh lùng xem đồng hồ.

Khi thời gian kết thúc, anh không để cô kịp nói lời tạm biệt, thô bạo lôi cô đi trước bao nhiêu ánh nhìn ngỡ ngàng của y bác sĩ.

Vừa ra đến bãi xe, Soo-ah đột ngột vùng khỏi tay anh, lao đầu về phía chiếc xe tải đang lao tới trên đường lớn. Cô muốn kết thúc tất cả. Cô muốn lần cuối cùng được tự do — sự tự do của cái chết.

"SOO-AH!"

Một lực kéo cực mạnh hất văng cô trở lại vỉa hè. Hyun-woo ôm chặt lấy cô, toàn thân anh run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và giận dữ. Anh tát mạnh vào mặt cô một cái khiến cô ngã nhào.

"Em dám chết sao? Em nghĩ cái chết sẽ giải thoát cho em sao?" - Anh bóp chặt cổ cô, gằn giọng - "Nghe cho rõ đây, nếu em dám tổn hại đến bản thân dù chỉ một sợi tóc, anh sẽ rút ống thở của cha em ngay lập tức. Anh sẽ khiến cả nhà họ Nam và bất cứ ai từng nhìn em phải chôn cùng em!"

Soo-ah nằm dưới đất, nhìn lên bầu trời xám xịt. Cô nhận ra mình ngay cả quyền được chết cũng không có. Sự tuyệt vọng tột cùng phủ kín lấy cô. Cha Hyun-woo không phải là người, anh là một chiếc lồng giam không lối thoát, một con quỷ sẽ bám theo cô đến tận hơi thở cuối cùng.

Hyun-woo bế cô lên xe, khóa chặt cửa lại. Anh hôn lên vết đỏ trên má cô mà anh vừa gây ra, giọng điệu lại trở nên sủng ái đến rợn người: "Ngoan, về nhà thôi. Anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa, dù là cái chết."