Soo-ah tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai rọi thẳng vào mắt. Cơn đau từ vùng dưới cơ thể khiến cô khẽ nhíu mày, nhưng điều khiến cô ngạc nhiên hơn là sự êm ái lạ thường của tấm đệm. Chiếc giường cũ đã được thay thế bằng một chiếc giường tròn rộng lớn hơn, drap trải giường bằng lụa tơ tằm mềm mại như mây.
Cánh cửa phòng khẽ mở, Hyun-woo bước vào, trên tay là một khay trà và những chiếc bánh tart chanh nhỏ xíu. Đây là loại bánh cô từng vô tình nhắc đến trong một cuộc trò chuyện bâng quơ mười năm trước – loại bánh ở một tiệm nhỏ tít tận Paris.
"Ăn chút đi. Anh đã thuê đầu bếp từ Pháp về, từ nay ông ấy chỉ phục vụ riêng cho em." – Hyun-woo thản nhiên nói, anh ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng bôi thuốc lên những vết bầm tím trên cổ tay cô do chiếc thắt lưng để lại đêm qua.
Động tác của anh cực kỳ dịu dàng, như thể đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ, hoàn toàn khác hẳn với con thú dữ cuồng loạn vài tiếng trước.
"Anh không cần làm vậy. Dù anh có dát vàng lên cái lồng này, tôi vẫn chỉ là tù nhân của anh." – Soo-ah quay mặt đi, giọng nói khản đặc.
Hyun-woo khựng lại một chút, rồi anh đột ngột bế thốc cô lên. Soo-ah hốt hoảng bám chặt vào cổ anh theo bản năng. Anh đưa cô ra ban công – nơi giờ đây đã được lắp kính cường lực hoàn toàn, biến nó thành một khu vườn kính rực rỡ hoa trà và hồng xanh.
"Em thích hoa hồng xanh, anh đã mua lại cả trang trại ở Đà Lạt chỉ để cung cấp hoa tươi mỗi ngày cho em. Em nói căn phòng này tối, anh đã cho dỡ bỏ bức tường phía Tây để em có thể ngắm hoàng hôn mỗi ngày." – Hyun-woo ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, giọng thì thầm đầy tính chiếm hữu. – "Mọi thứ em muốn, chỉ cần em không nhắc đến việc chạy trốn, anh đều sẽ dâng tận tay."
Sự nuông chiều của anh khiến Soo-ah cảm thấy nghẹt thở. Anh mua cho cô hàng tá bộ váy Haute Couture đắt đỏ nhất, nhưng cô chỉ được mặc chúng trong căn phòng này. Anh tặng cô chiếc máy ảnh đắt nhất thế giới, nhưng ống kính của nó chỉ có thể thu vào khung cảnh rừng thông sau cửa sổ kính.
Đêm đó, Hyun-woo không hề đòi hỏi cô. Anh chỉ nằm ôm cô, tay luồn vào tóc cô, kể về những kế hoạch xây dựng lại Han-shin – nhưng dưới sự quản lý của anh.
"Anh sẽ lấy lại danh dự cho cha em. Han-shin sẽ trở lại, rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng chủ nhân thực sự của nó sẽ là em, và chủ nhân của em... là anh."
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên nhành hoa hồng xanh trên cổ tay cô – nơi vết sẹo đã mờ đi dưới những nét mực xăm. Nụ hôn ấy không mang dục vọng, mà mang một sự sùng bái bệnh hoạn.
"Soo-ah, đừng hận anh nữa. Hãy ở lại đây, làm nữ hoàng của anh. Anh sẽ cho em cả thế giới, miễn là thế giới đó chỉ có hai chúng ta."
Trong bóng tối, Soo-ah cảm thấy rùng mình. Sự quan tâm thầm lặng của anh sau những cánh cửa đóng kín này còn đáng sợ hơn cả sự tàn bạo. Nó giống như một loại độc dược bọc đường, từ từ thấm vào máu, khiến cô dần quên đi cách kháng cự, khiến linh hồn cô bị cầm tù trong sự sủng ái đến điên cuồng của kẻ ác ma này.