MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưỡng YêuChương 8: TRÒ CHƠI MÈO VỜN CHUỘT: EM KHÔNG THỂ CHẠY THOÁT!

Cưỡng Yêu

Chương 8: TRÒ CHƠI MÈO VỜN CHUỘT: EM KHÔNG THỂ CHẠY THOÁT!

810 từ · ~5 phút đọc

Soo-ah đã lén giữ lại một chiếc điện thoại cũ trong lần ghé thăm ngôi trường cũ. Sau ba ngày canh chừng giờ giấc sinh hoạt của Hyun-woo, cô quyết định hành động.

"Anh Joo-hyuk... làm ơn, cứu em. Mười giờ đêm nay, ở cổng sau khu biệt thự..."

Giọng cô run rẩy, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sau khi gửi tin nhắn định vị, cô giấu chiếc điện thoại vào trong kẽ hở của chiếc nệm kim cương đắt đỏ. Cô không hề biết rằng, ngay từ giây phút chiếc điện thoại đó khởi động, một tín hiệu đỏ đã nhấp nháy trên màn hình máy tính của Hyun-woo tại văn phòng tập đoàn.

...

Mười giờ đêm. Trời lại đổ mưa, cơn mưa rào như che giấu cho cuộc đào tẩu của cô. Soo-ah mặc một bộ đồ đen giản dị, lách qua những hàng rào hoa trà đầy gai nhọn. Khi nhìn thấy ánh đèn xe quen thuộc của Joo-hyuk ở phía xa, nước mắt cô chực trào ra vì hạnh phúc.

Nhưng ngay khi bàn tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa cổng sau, ánh đèn pha từ bốn phía đột ngột bật sáng, chói lòa cả một vùng trời đêm.

Tiếng động cơ gầm rú, và chiếc Cadillac đen quen thuộc từ từ tiến lại gần. Hyun-woo bước xuống xe, thong thả che một chiếc ô đen tuyền. Gương mặt anh dưới ánh đèn pha trở nên vặn vẹo, tàn nhẫn đến đáng sợ.

"Em định đi đâu vào giờ này, vợ yêu?" - Anh mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.

Bên cạnh anh, Nam Joo-hyuk đã bị những vệ sĩ của nhà họ Cha khống chế, quỳ rạp dưới đất, máu khóe miệng chảy dài.

"Anh Joo-hyuk!" - Soo-ah hét lên, định lao tới nhưng đã bị Hyun-woo tóm chặt lấy tóc, lôi mạnh trở lại.

"Nhìn cho kỹ đi, Soo-ah. Đây là cái giá của việc dám chạy trốn khỏi anh." - Anh ghé sát tai cô, giọng thì thầm nhưng lạnh thấu xương - "Anh đã nói rồi, trên đời này không ai có thể đưa em đi, trừ phi anh cho phép."

Hyun-woo lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ: "Đánh gãy một tay của hắn, coi như lời cảnh báo cuối cùng cho tập đoàn Nam thị."

Tiếng hét đau đớn của Joo-hyuk bị tiếng mưa nuốt chửng. Soo-ah suy sụp, cô quỳ thụp xuống bùn đất, gào khóc thảm thiết. Hyun-woo thô bạo bế thốc cô lên, ném cô vào ghế sau của xe.

...

Về đến phòng ngủ, Hyun-woo không nói một lời nào. Anh lột bỏ chiếc áo vest đẫm nước mưa, chậm rãi tháo thắt lưng da. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa.

"Hyun-woo... tôi xin lỗi... làm ơn đừng hại anh ấy nữa..." - Soo-ah lùi sâu vào góc giường, toàn thân run rẩy.

"Xin lỗi sao? Lời xin lỗi của em nên dành cho cơ thể của chính mình thì hơn."

Hyun-woo lao tới như một con thú dữ vồ mồi. Anh dùng thắt lưng da trói chặt hai tay cô vào đầu giường. Sự chiếm hữu điên cuồng bùng nổ. Anh không hề dạo đầu, không có một chút dịu dàng nào, chỉ có sự trừng phạt và dục vọng tàn khốc.

Anh thô bạo xâm chiếm cô hết lần này đến lần khác, mặc kệ những lời van xin và tiếng khóc nấc của cô. Mỗi cú thúc đều như muốn đóng dấu quyền sở hữu của mình vào tận xương tủy cô.

"Em muốn chạy trốn sao? Anh sẽ khiến đôi chân này không thể bước đi được nữa!" - Anh gầm nhẹ, cắn mạnh vào đùi trong của cô, để lại một vết bầm tím sẫm.

Trong cơn hoan lạc điên cuồng, Hyun-woo ép cô phải nhìn vào camera giám sát đặt ở góc phòng.

"Nhìn đi! Nhìn xem em đang rên rỉ vì ai! Cho dù em có trốn đến chân trời góc bể, anh cũng sẽ dùng cách này để xích em lại!"

Đêm đó, Soo-ah đã ngất đi vì kiệt sức và đau đớn, nhưng Hyun-woo vẫn không dừng lại. Anh muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào linh hồn cô, để cô hiểu rằng cuộc đời này, cô chỉ có một lối thoát duy nhất: Đó là tan chảy trong vòng tay của kẻ điên như anh.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Soo-ah thấy cổ chân mình không còn là sợi xích bạc nữa. Thay vào đó là một chiếc vòng chân bằng vàng nguyên khối, nặng nề và không có chìa khóa. Hyun-woo ngồi bên cạnh, thản nhiên đút từng thìa cháo cho cô như đang chăm sóc một con búp bê quý giá.

"Ăn đi em. Từ giờ, em không cần dùng đến đôi chân này nữa đâu. Muốn đi đâu, anh sẽ bế em đi."