Đêm khuya, ngôi trường trung học danh giá nằm im lìm dưới những tán cây cổ thụ. Hyun-woo dùng quyền lực của mình để bắt bảo vệ mở cổng, rồi anh dắt Soo-ah đi xuyên qua những hành lang vắng lặng.
Soo-ah bước đi như một kẻ mộng du. Mùi gỗ cũ và mùi vôi vữa đặc trưng của ngôi trường xưa cũ khiến đầu óc cô đau nhức. Hyun-woo không nói lời nào, anh nắm chặt tay cô, dẫn cô lên tầng thượng của tòa nhà chính – nơi mười năm trước, họ đã trao nhau nụ hôn đầu dưới cơn mưa rào mùa hạ.
"Em có nhớ chỗ này không?" – Hyun-woo đứng tựa vào lan can, gió đêm thổi tung mái tóc đen và vạt áo sơ mi phanh cúc của anh.
Soo-ah nhìn xuống sân trường tối mờ, giọng cô lạc đi: "Nhớ thì sao? Những gì xảy ra ở đây đã chết cùng với gia đình tôi từ mười năm trước rồi."
"Không, nó chưa chết." – Hyun-woo đột ngột xoay người cô lại, ép cô vào lan can lạnh ngắt. – "Nó vẫn luôn sống trong giấc mơ của anh mỗi đêm. Năm mười bảy tuổi, em đã hứa sẽ là cô dâu của anh. Em đã hứa sẽ không bao giờ rời bỏ anh, dù bất cứ chuyện gì xảy ra."
Bàn tay anh vuốt ve gương mặt cô, sự dịu dàng hiếm hoi nhen nhóm trong đáy mắt đỏ ngầu.
"Chính em là người phản bội lời thề đó trước. Em đã bỏ đi cùng với sự sụp đổ của Han-shin, để lại anh một mình trong bóng tối này."
"Anh nói dối!" – Soo-ah hét lên, nước mắt trào ra. – "Là gia đình anh đã hủy hoại tôi! Là anh đã biến thành con quỷ để giày vò tôi!"
"Đúng! Anh là con quỷ, nhưng là con quỷ do em tạo ra!" – Hyun-woo gầm lên.
Anh thô bạo kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy, nụ hôn mang vị đắng của nước mắt và sự cuồng nhiệt của một tình yêu đã biến chất. Anh bế thốc cô lên, đặt cô ngồi lên gờ lan can tầng thượng nguy hiểm. Phía sau cô là khoảng không sâu thẳm, phía trước cô là sự chiếm hữu điên cuồng của người đàn ông này.
"Nhìn anh đi, Soo-ah. Mười bảy tuổi, em đã tự nguyện trao thân cho anh ở chính chỗ này." – Anh thì thầm, bàn tay bắt đầu vén cao lớp váy của cô. – "Đêm đó trời cũng mưa, và em đã rên rỉ gọi tên anh."
Sự kích thích từ ký ức hòa quyện với sự sợ hãi thực tại tạo nên một cảm giác tê dại. Hyun-woo không hề nhẹ tay, anh muốn dùng hành động thể xác để đánh thức những rung động cũ kỹ trong cô. Anh lột bỏ sự vướng víu của lớp quần áo, để làn da cô chạm vào không khí đêm lạnh buốt trước khi lấp đầy cô bằng sự nóng bỏng của mình.
"Ưm... Hyun-woo... không phải ở đây..."
"Chính là ở đây." – Anh thúc mạnh, đôi mắt anh rực sáng trong bóng tối. – "Anh muốn em nhớ lại cảm giác này. Anh muốn linh hồn em phải khắc ghi rằng, dù là mười năm trước hay mười năm sau, người duy nhất có quyền chạm vào em, làm em khóc, làm em sướng... chỉ có thể là Cha Hyun-woo!"
Trong sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, Soo-ah cảm thấy mình như bị xé toạc. Khoái cảm cưỡng cầu ập đến như sóng thần, khiến cô vô thức bám chặt vào vai anh, móng tay cào sâu vào lớp da thịt rắn chắc. Hyun-woo gầm nhẹ, anh tận hưởng sự đau đớn đó, tận hưởng việc cô đang hoàn toàn phụ thuộc vào vòng tay anh để không rơi xuống vực thẳm phía sau.
Cuộc hoan lạc trên tầng thượng kết thúc trong tiếng thở dốc nồng nàn hòa cùng tiếng gió rít. Hyun-woo bế cô xuống, ôm chặt cô vào lòng, dùng áo khoác của mình bao bọc lấy thân thể đang run rẩy của cô. Anh hôn lên những giọt nước mắt trên má cô, giọng nói trở nên sủng ái đến lạ lùng:
"Ngoan, đừng khóc nữa. Anh sẽ xây lại ngôi trường này, biến nó thành vườn hoa riêng của em. Chỉ cần em ở lại bên anh, anh sẽ cho em tất cả những gì em từng mơ ước năm mười bảy tuổi."
Soo-ah tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của kẻ điên này. Cô nhận ra một sự thật đáng sợ: cô không chỉ là tù nhân của anh, mà cô còn là tù nhân của chính những ký ức ngọt ngào đã bị bóp méo này.