MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưỡng YêuChương 6: CƠN GHEN ĐIÊN CUỒNG CỦA TỔNG TÀI ÁC MA

Cưỡng Yêu

Chương 6: CƠN GHEN ĐIÊN CUỒNG CỦA TỔNG TÀI ÁC MA

857 từ · ~5 phút đọc

Sảnh lớn của trung tâm hội nghị quốc tế rộn ràng tiếng cười nói của giới thượng lưu, nhưng với Soo-ah, nó chỉ là một cái lồng lớn hơn căn biệt thự ngoại ô một chút. Cô đứng cạnh Hyun-woo, chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể phô diễn những đường cong tuyệt mỹ, cổ cao kín đáo che đi dấu xăm tên anh vừa mới kết vảy dưới xương quai xanh.

"Soo-ah? Có phải là em không?"

Một giọng nói ấm áp vang lên phía sau. Soo-ah khựng lại, đôi mắt vô hồn chợt lóe lên một tia sáng mỏng manh. Đó là Nam Joo-hyuk, người đàn ông từng là thanh mai trúc mã, người duy nhất từng dịu dàng che ô cho cô trong những năm tháng Han-shin chưa sụp đổ.

"Anh Joo-hyuk..." - Soo-ah mấp máy môi, định bước tới một bước.

Nhưng ngay lập tức, một bàn tay rắn chắc như gọng kìm thép siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô lùi lại phía sau. Hyun-woo xuất hiện với nụ cười lạnh đến thấu xương, đôi mắt anh nhìn Joo-hyuk như nhìn một cái xác không hồn.

"Giám đốc Nam, có vẻ anh quên mất phép tắc cơ bản. Người của tôi, không phải ai cũng có quyền gọi tên thân mật như vậy."

Sát khí tỏa ra từ người Hyun-woo khiến bầu không khí xung quanh đông cứng. Joo-hyuk nhìn vào vết lằn đỏ trên cánh tay Soo-ah do anh siết quá chặt, tức giận quát: "Cha Hyun-woo, anh đang hành hạ cô ấy! Cô ấy là một con người, không phải vật trưng bày của anh!"

Hyun-woo bật cười, tiếng cười khàn đục mang theo sự chiếm hữu điên cuồng. Anh cúi xuống, ngay trước mặt Joo-hyuk và hàng chục ống kính máy ảnh, đặt một nụ hôn đầy tính khiêu khích lên cổ Soo-ah, ngay vị trí dấu xăm ẩn hiện.

"Hành hạ? Không, đây là sự cưng chiều." - Anh quay sang Soo-ah, giọng thì thầm nhưng lạnh lẽo - "Vào phòng nghỉ tầng 2 chờ anh. Ngay lập tức. Nếu em còn để hắn nhìn thêm một giây nào nữa, anh không bảo đảm ngày mai tập đoàn nhà họ Nam còn tồn tại."

...

Năm phút sau, tại phòng nghỉ VIP.

Cánh cửa vừa đóng sầm lại, Soo-ah chưa kịp lên tiếng đã bị Hyun-woo thô bạo ép chặt vào tường. Anh thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu vì cơn ghen đang thiêu đốt lý trí.

"Em vẫn còn nhớ hắn? Hắn đã nhìn em như thế nào? Hắn đã chạm vào em ở đâu trong tâm trí em rồi?"

"Anh điên rồi! Chúng tôi chỉ là bạn cũ!" - Soo-ah vùng vẫy, nhưng sự phản kháng của cô chỉ làm tăng thêm dục vọng chiếm đoạt trong anh.

"Bạn cũ? Ánh mắt em nhìn hắn... anh muốn móc nó ra!" - Hyun-woo rống lên, anh thô bạo xé toạc chân váy của cô.

Anh không đợi cô chuẩn bị, cũng không có bất kỳ sự dịu dàng nào. Sự ghen tuông biến thành một loại sức mạnh cưỡng cầu. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn trong phòng.

"Nhìn đi! Nhìn xem ai đang ở trong em! Nhìn xem em đang rên rỉ vì ai!"

Anh xâm chiếm cô một cách mãnh liệt, mỗi cú thúc đều mang theo sự trừng phạt và khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối. Soo-ah bám chặt vào thành bàn trang điểm, những lọ nước hoa đắt tiền rơi vỡ tan tành, mùi hương nồng nặc hòa cùng mùi vị của dục vọng và hận thù.

Trong gương, cô thấy một Hyun-woo như một con thú dữ đang cắn xé con mồi của mình. Anh cắn mạnh vào vai cô, để lại một dấu răng rướm máu.

"Nói! Em là của ai?" - Anh gằn giọng, động tác dưới thân càng thêm tàn khốc.

"Của... của anh... là của Cha Hyun-woo..." - Soo-ah nức nở, sự khoái cảm cay đắng và nỗi nhục nhã khiến cô không thể thốt nên lời.

Cuộc hoan lạc kéo dài trong sự điên cuồng của ghen tuông. Khi kết thúc, Hyun-woo bế cô đặt lên ghế sofa, cẩn thận dùng khăn giấy lau đi những giọt nước mắt và mồ hôi trên mặt cô. Anh lại trở về vẻ sủng ái đến rợn người, anh lấy từ túi áo ra một chiếc lắc chân bằng kim cương, tự tay đeo vào cổ chân cô.

"Chiếc lắc này có định vị. Từ giờ, em đi đâu, gặp ai, anh đều biết. Đừng để anh phải dùng đến biện pháp mạnh hơn để giam giữ em, Soo-ah."

Anh hôn lên đôi môi sưng đỏ của cô, giọng ngọt ngào như rót mật: "Ngoan, lát nữa anh sẽ mua cho em bộ trang sức đắt nhất buổi đấu giá tối nay. Chỉ cần em ngoan ngoãn thuộc về mình anh, cả thế giới này anh đều có thể dâng tận tay em."

Soo-ah nhắm mắt lại, cảm nhận sợi dây xích kim cương lạnh lẽo trên cổ chân. Cô biết, mình đã hoàn toàn lún sâu vào vũng lầy của kẻ điên này, một địa ngục được dát bằng vàng và kim cương.