MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCưỡng YêuChương 5: VẾT SẸO TRÊN DA THỊT VÀ DẤU ẤN TRÊN LINH HỒN

Cưỡng Yêu

Chương 5: VẾT SẸO TRÊN DA THỊT VÀ DẤU ẤN TRÊN LINH HỒN

707 từ · ~4 phút đọc

Ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua kẽ lá thông, hắt vào căn phòng những mảng sáng tối chập chờn. Hyun-woo bước vào, hơi rượu vang nồng nặc vây quanh cơ thể cao lớn của anh. Anh nhìn thấy Soo-ah đang ngồi bên bệ cửa sổ, chiếc váy lụa mỏng manh tuột khỏi vai, lộ ra những vết bầm tím – dấu vết của cuộc hoan lạc thô bạo tối qua – vẫn còn hằn rõ trên làn da trắng sứ.

Anh tiến lại gần, nhưng cô không hề cử động. Đôi mắt cô trống rỗng, nhìn trân trân vào khoảng không vô định.

"Soo-ah, tại sao không ngủ?" – Anh khẽ gọi, bàn tay đưa lên định chạm vào mái tóc cô.

Lần đầu tiên, cô không né tránh, cũng không run rẩy. Cô chỉ nhẹ nhàng cất giọng, đều đều như một cỗ máy: "Hyun-woo, anh đã bao giờ nhìn thấy trái tim mình chưa? Nó chắc hẳn cũng mang đầy những vết sẹo như cơ thể tôi lúc này."

Ánh mắt anh tối sầm lại. Anh kéo mạnh cô đứng dậy, ép cô nhìn vào chiếc gương lớn đặt giữa phòng.

"Nhìn đi! Nhìn những dấu vết này!" – Anh gầm khẽ, những ngón tay siết chặt lấy cánh tay cô. – "Mỗi vết đỏ này là minh chứng em thuộc về anh. Em nghĩ mình thanh cao sao? Không, linh hồn em đã bị anh đóng dấu rồi, Han Soo-ah!"

Trong một cơn giận dữ pha lẫn sự chiếm hữu cực đoan, Hyun-woo đẩy cô xuống thảm lông cừu. Anh không dùng bạo lực như đêm qua, mà thay vào đó là một sự cuồng nhiệt đầy cưỡng cầu. Anh hôn lên từng vết bầm tím trên vai cô, trên ngực cô, như thể muốn dùng môi lưỡi để xóa đi nhưng thực chất là để khắc sâu thêm sự tồn tại của mình.

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt chết chóc đó!" – Anh gằn giọng, bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp áo lụa, cưỡng ép cô phải cảm nhận sự nóng rực của mình.

Anh chiếm lấy cô ngay trên sàn nhà lạnh lẽo, giữa bóng tối và ánh trăng. Những cú thúc của anh mang theo sự tuyệt vọng, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một lời phản kháng, một tiếng khóc từ cô, nhưng Soo-ah vẫn im lặng. Cô chấp nhận mọi sự xâm chiếm, cơ thể run rẩy theo từng nhịp chuyển động của anh nhưng tâm hồn cô đã bay đi đâu đó rất xa.

Chính sự im lặng ấy lại là liều thuốc độc đối với Hyun-woo. Anh sủng ái cô một cách điên cuồng ngay sau đó. Khi cuộc hoan lạc kết thúc, anh bế cô vào phòng tắm, tự tay xả nước ấm, dùng sữa tắm đắt tiền nhất để lau rửa cho cô một cách nâng niu đến lạ lùng.

"Soo-ah, nghe này..." – Anh thì thầm khi đang sấy tóc cho cô, giọng nói khàn khàn vì dư vị của dục vọng. – "Ngày mai anh sẽ đưa em đi xăm. Anh muốn xăm tên anh lên ngay dưới xương quai xanh của em. Để bất cứ khi nào em nhìn vào gương, em cũng phải nhớ rằng em là người của ai."

Soo-ah khẽ cười, một nụ cười thê lương: "Anh có thể đánh dấu trên da thịt tôi, nhưng linh hồn tôi... anh không bao giờ chạm tới được đâu."

Hyun-woo khựng lại, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện: "Vậy thì anh sẽ giam cầm thể xác em đến mức linh hồn em cũng phải mệt mỏi mà quay về phục tùng anh. Đừng thách thức sự kiên nhẫn của anh."

Đêm đó, anh ôm chặt cô trong lòng, một vòng tay vừa giống như sự bảo vệ vừa giống như xiềng xích. Anh nuông chiều cô bằng cách đắp cho cô tấm chăn ấm nhất, hôn lên trán cô dịu dàng, nhưng đồng thời cũng khóa chặt cửa phòng từ bên ngoài.

Dấu ấn trên linh hồn cô đã thực sự hiện hữu – đó là nỗi sợ hãi hòa quyện với một loại cảm giác lệ thuộc kỳ lạ mà anh đang cố tình tiêm nhiễm vào cô mỗi ngày.