Chiếc xe Cadillac đen bóng lướt đi trong màn đêm, xé toạc làn mưa dày đặc để tiến về phía ngoại ô Seoul. Bên trong xe, không khí cô đặc đến mức nghẹt thở. Soo-ah ngồi co rụm ở góc ghế, tấm áo khoác của Hyun-woo rộng thùng thình bao phủ lấy thân thể rã rời, che đi những dấu vết hoan lạc tàn khốc mà anh vừa để lại trên da thịt cô.
Bên cạnh, Hyun-woo vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm như mặt hồ mùa đông. Anh không nhìn cô, nhưng bàn tay to lớn lại siết chặt lấy cổ tay cô không rời, như sợ rằng chỉ cần anh nới lỏng, cô sẽ tan biến vào làn mưa ngoài kia.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm biệt lập giữa rừng thông. Đây không phải là nhà chính của họ Cha, mà là dinh thự riêng của anh — một chiếc lồng giam được thiết kế hoàn hảo cho một mình cô.
"Xuống xe." – Giọng anh khô khốc.
Soo-ah bất động. Cô nhìn vào ngôi nhà đang chìm trong bóng tối, cảm thấy nơi đó giống như miệng của một con quái vật đang chờ nuốt chửng mình.
Không đợi cô phản ứng, Hyun-woo đã mất kiên nhẫn. Anh lôi cô ra khỏi xe, mặc cho đôi chân trần của cô chạm xuống nền đá lạnh ngắt và ướt đẫm. Anh bế thốc cô lên, sải bước vào trong nhà, đi thẳng lên căn phòng ngủ ở tầng cao nhất.
Rầm!
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại. Hyun-woo ném cô xuống chiếc giường rộng lớn giữa phòng. Căn phòng này chỉ có một cửa sổ nhỏ hướng ra rừng thông, xung quanh được bao phủ bởi những gam màu trầm mặc, lạnh lẽo.
"Từ nay về sau, đây là thế giới của em." – Hyun-woo tháo cà vạt, bước tới gần giường, bóng của anh bao trùm lấy cô hoàn toàn.
"Tại sao anh lại làm thế này? Anh đã có tất cả rồi, Cha Hyun-woo! Tài sản nhà họ Han, danh dự của cha tôi... anh đã cướp sạch rồi! Sao anh không giết tôi luôn đi?" – Soo-ah gào lên trong tiếng nấc, sự uất ức kìm nén bấy lâu vỡ òa.
Hyun-woo bóp chặt hai vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh lúc này điên cuồng đến đáng sợ.
"Giết em? Thế thì dễ dàng cho em quá. Anh muốn em phải sống, phải nhìn thấy anh mỗi ngày, phải phục vụ anh dưới thân này cho đến khi em chết già. Anh đã từng là kẻ giữ lửa cho em mười năm trước, nhưng kể từ khi em bỏ đi, ngọn lửa đó đã biến thành tro tàn, và anh đã trở thành con quỷ."
Anh cúi xuống, tì trán mình vào trán cô, hơi thở nồng nặc mùi hận thù:
"Em có biết cảm giác mỗi đêm thức dậy giữa căn phòng trống rỗng, chỉ có mùi hoa trà khô héo không? Em nợ anh mười năm thanh xuân, nợ anh một trái tim đã mục nát. Đừng mong chạy thoát, Soo-ah. Cho dù là cái chết, anh cũng sẽ kéo linh hồn em xuống địa ngục cùng anh."
Bàn tay anh bắt đầu mơn trớn trên đôi chân thon dài của cô, sự tiếp xúc da thịt lạnh lẽo khiến cô run rẩy. Anh không hề có ý định để cô nghỉ ngơi. Sự khao khát chiếm hữu trong anh như một cơn khát không bao giờ được lấp đầy.
"Hyun-woo... làm ơn... tôi mệt lắm rồi..."
"Mệt sao? Vậy thì cứ nhắm mắt lại. Anh sẽ khiến em chỉ có thể cảm nhận được anh thôi."
Anh thô bạo lật người cô lại, ép khuôn mặt cô xuống gối. Trong bóng tối của căn phòng rít gào tiếng gió, một cuộc chiếm đoạt mới lại bắt đầu. Không có ánh đèn, không có tình yêu, chỉ có tiếng thở dốc cuồng loạn của con quỷ đang tìm cách khảm linh hồn mình vào người con gái mà anh ta vừa hận vừa yêu đến phát điên.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, Soo-ah tỉnh dậy với đôi mắt sưng mọng. Cô cố gắng ngồi dậy nhưng phát hiện cổ chân mình đã bị khóa lại bởi một sợi xích bạc thanh mảnh nhưng chắc chắn, nối dài vào chân giường.
Hyun-woo đứng ở cửa, tay cầm một bó hoa hồng xanh rực rỡ nhưng đầy gai nhọn. Anh tiến lại gần, mỉm cười một cách vặn vẹo:
"Chào buổi sáng, vật nhỏ của anh. Hy vọng em thích món quà này. Đừng cố gắng tháo nó ra, sợi xích này giống như tình yêu của anh dành cho em vậy — đẹp đẽ nhưng sẽ khiến em rướm máu nếu muốn rời xa."
Soo-ah nhìn sợi xích lấp lánh trên cổ chân, rồi nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt. Cô không biết mình đang đối diện với người tình năm mười bảy tuổi hay là một con quỷ dữ.
Dự kiến Chương 4: Sự sỉ nhục ngọt ngào. Hyun-woo bắt Soo-ah phải tham gia một buổi tiệc kín do anh tổ chức, nơi anh công khai cô là "trợ lý đặc biệt" nhưng thực chất là để khoe khoang sự chiếm hữu của mình trước mặt những kẻ từng theo đuổi cô.
Bạn có muốn tôi viết tiếp Chương 4 với những phân cảnh sủng ngọt nhưng đầy sự chiếm hữu cực đoan không?