Lương Tịnh Xuyên vừa rời khỏi đầu xe không bao lâu, Lam Yên đã kéo khóa chiếc váy dài trên người xuống.
Cử động của cô rất nhanh, không hề do dự. Váy đen cổ vuông vốn chỉ là một lớp “ngụy trang” cần thiết cho bữa tiệc vừa rồi, hoàn thành nhiệm vụ thì nên cởi bỏ. Cô không có thói quen để những thứ không thuộc về mình bám lại quá lâu trên người.
Ghét anh là vấn đề lập trường.
Nhưng nói cho công bằng thì ở khoản ranh giới cá nhân, Lam Yên hoàn toàn có thể yên tâm.
Hồi cấp ba, hai người từng sống chung dưới một mái nhà tròn một năm. Khoảng thời gian đó, dù ngày nào cũng chạm mặt, cũng chẳng hề xảy ra chuyện gì khiến cô khó xử. Lương Tịnh Xuyên luôn giữ khoảng cách rất rõ ràng. Mỗi lần anh tắm xong, nhất định phải ăn mặc chỉnh tề rồi mới bước ra ngoài, không bao giờ để lộ sự xuề xòa hay vượt ranh.