Lần thứ ba tận mắt chứng kiến người bạn thân Trần Bạc Vũ mặc cho bố mẹ soi mói, chê bai bạn gái Lam Yên mà không buồn nói một lời bênh vực, Lương Tịnh Xuyên rốt cuộc không nhịn được, thầm than trong lòng: Yêu không nổi, thì để người khác yêu thay. Anh không nói câu đó ra miệng. Anh trực tiếp… hành động. “Anh nguyện làm người yêu không danh không phận của em.” #Phiên bản “giới này thật loạn” của văn án: (1) Năm lớp 10, Lam Yên nhận được một tin chấn động: Ba cô tìm cho cô một người mẹ kế. Mà người mẹ kế ấy còn dắt theo một “cục nợ” — Lương Tịnh Xuyên, hơn cô hai tuổi. Cô và người anh kế nửa đường chui ra này vốn khắc khẩu như nước với lửa, từ trước đến nay chưa từng cho nhau sắc mặt dễ coi. Nhưng Lương Tịnh Xuyên cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Ít nhất thì bạn của anh ta — Trần Bạc Vũ — vẫn còn khá được việc. (2) Kỳ nghỉ, Lương Tịnh Xuyên về nhà, lại nghe được một tin chấn động khác: Người em gái kế mà anh đấu đá bao năm — đang qua lại với người bạn thân nhất của anh. (3) Sau khi Trần Bạc Vũ chia tay Lam Yên, anh ta nhận được tin chấn động cuối cùng: Bạn gái cũ của anh ta — đang ở bên cạnh anh em tốt của mình. * “Tôi không phải cướp của cậu. Tôi chỉ là giành lại thứ vốn dĩ nên thuộc về tôi.”