Thượng Hải bước vào mùa mưa dầm, không khí lúc nào cũng đặc quánh hơi ẩm và mùi khói thuốc nhạt. Bên trong căn biệt thự khu Tô Giới Pháp, Tử Yên cảm thấy sự ngột ngạt đang dần lên đến đỉnh điểm. Kể từ sau buổi đấu giá thành công rực rỡ, Leon không còn giấu cô trong studio nữa, nhưng sự tự do anh ban phát lại kèm theo một cái giá đắt hơn: sự giám sát 24/7 của đội vệ sĩ mới từ Đức sang.
Sáng hôm đó, khi Leon đang ở trụ sở tập đoàn xử lý những rắc rối về cổ phiếu, một vị khách không mời mà đến đã xuất hiện tại biệt thự. Đó là Peter Lâm – anh họ của Leon, một kẻ mang vẻ ngoài hào hoa của quý tộc châu Âu nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự xảo quyệt của một con rắn độc.
"Thẩm tiểu thư, à không, em dâu yêu quý của tôi." Peter thong thả bước vào phòng khách, tay cầm một tờ báo tài chính của Đức. "Leon giấu em kỹ quá, làm tôi phải tốn rất nhiều công sức mới có thể vào đây chào hỏi."
Tử Yên giữ thái độ điềm tĩnh: "Anh Peter, Leon không có nhà. Nếu anh có việc kinh doanh, mời đến tập đoàn."
Peter cười nhạt, gã ném tờ báo lên bàn. Trang bìa là hình ảnh Leon và Tử Yên tại buổi đấu giá, nhưng tiêu đề lại viết về sự lũng đoạn quyền lực của chi nhánh Trung Quốc đối với tổng bộ Berlin. "Em nghĩ Leon yêu em sao? Hay gã chỉ đang dùng tài năng của em để làm lá chắn trước hội đồng quản trị? Ở Đức, người ta gọi em là 'quân bài ngầm' của gã bạo chúa đấy."
Gã tiến lại gần, hạ thấp giọng đầy ám muội: "Em có biết vì sao Leon lại vội vàng đưa em về đây không? Vì gã đang che giấu một bí mật về Minh Triết. Gã không chỉ san phẳng xưởng kim hoàn của em, mà còn khiến gã đàn ông đó trở thành một kẻ tàn phế sống trong bóng tối. Tất cả những bức thư em nhận được... đều là do Leon cho phép chúng lọt vào tay em, để em sợ hãi mà phải bám lấy gã."
Lời nói của Peter như một mũi kim đâm vào sự hoài nghi bấy lâu nay của Tử Yên. Leon yêu cô, điều đó cô cảm nhận được qua những cái ôm siết chặt đến nghẹt thở mỗi đêm, nhưng sự bảo vệ của anh dường như luôn đi kèm với sự thao túng.
Khi Peter rời đi, Tử Yên nhận được một tin nhắn lạ: "Cầu vượt bến Thượng Hải, 3 giờ chiều. Nếu muốn thấy bộ mặt thật của người đàn ông em yêu."
Sự tò mò và lòng tự trọng bị tổn thương đã thôi thúc Tử Yên làm một việc mà cô chưa từng dám: Cắt đuôi vệ sĩ. Với kiến thức về các lối đi bí mật trong căn biệt thự cũ mà cô vô tình phát hiện khi vẽ bản đồ studio, Tử Yên đã trốn ra ngoài qua lối cửa sau dành cho người làm vườn. Cô bắt một chiếc taxi bình dân, hướng về phía bến Thượng Hải đang chìm trong màn mưa trắng xóa.
Tại đó, cô thấy Minh Triết. Nhưng không còn là gã đàn ông kiêu ngạo ngày nào, Minh Triết giờ đây tàn tạ, đôi mắt đờ đẫn. Gã nhìn thấy cô, run rẩy nói: "Tử Yên... chạy đi... Leon là quỷ dữ... Hắn đã ép tôi phải viết những lá thư đó... Hắn muốn cô tin rằng cả thế giới đều hắt hủi cô, để cô chỉ còn hắn là chỗ dựa duy nhất..."
Chưa kịp nghe hết câu, một đoàn xe đen sừng sững đã bao vây khu vực cầu vượt. Leon bước xuống từ chiếc Rolls-Royce, gương mặt anh bị bóng tối của màn mưa che khuất, nhưng sát khí tỏa ra khiến cả không gian như đóng băng. Anh nhìn Tử Yên đứng cạnh Minh Triết, đôi mắt xanh thẫm bùng lên một ngọn lửa điên cuồng nhất từ trước đến nay.