Leon bước đi trong mưa, từng bước chân gõ xuống mặt đường nhựa như tiếng tử thần gọi tên. Anh không thèm liếc nhìn Minh Triết đang bò lồm cồm dưới đất, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Tử Yên – người phụ nữ đang run rẩy vì lạnh và vì sợ hãi trước mặt anh.
"Em đã hứa với chị điều gì, Yên Yên?" Giọng nói của anh trầm thấp, nhẹ tênh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Em nói chị không được rời khỏi tầm mắt của em, tại sao chị lại dám trốn đi để gặp đống rác rưởi này?"
"Leon, em đã lừa dối chị!" Tử Yên hét lên trong tiếng mưa. "Em thao túng mọi thứ, em biến chị thành một con ngốc để em dễ bề điều khiển sao?"
Leon không trả lời. Anh ra hiệu cho vệ sĩ lôi Minh Triết đi, rồi túm chặt lấy cổ tay Tử Yên, thô bạo lôi cô vào trong xe. Suốt quãng đường về biệt thự, anh không nói một lời, hơi thở nặng nề và đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch.
Ngay khi bước vào phòng ngủ, Leon quăng Tử Yên xuống chiếc giường lụa đen. Anh khóa trái cửa, bắt đầu lột bỏ chiếc áo khoác đẫm nước mưa. Sự chiếm hữu và lòng tự trọng bị tổn thương vì bị người phụ nữ mình yêu nghi ngờ đã khiến con thú trong anh hoàn toàn mất kiểm soát.
"Chị muốn biết sự thật sao? Đúng, em đã làm tất cả để giữ chị lại! Nếu không có sự thao túng của em, chị đã sớm bị những kẻ như Peter hay Minh Triết nghiền nát rồi!"
Leon lao tới, ép chặt Tử Yên dưới thân mình. Anh thô bạo xé mở chiếc váy ướt đẫm của cô, để lộ làn da trắng ngần đang nổi da gà vì lạnh. Sự giận dữ hòa quyện với dục vọng chiếm hữu mãnh liệt khiến cuộc hoan lạc lần này mang một sắc thái vô cùng tàn bạo.
Leon không cho cô một giây để thở, anh chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mang vị đắng của mưa và vị mặn của nước mắt. Anh dùng cơ thể cường tráng của mình để đè bẹp sự phản kháng yếu ớt của cô. Trong không gian tối tăm của phòng ngủ, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt đầy khốc liệt.
Leon chiếm hữu cô một cách táo bạo nhất, anh ép cô phải nhìn vào mắt mình, phải cảm nhận sự hiện diện của anh trong từng tấc da thịt. "Nói đi! Chị thuộc về ai? Chị muốn chạy trốn đến đâu khi cả cơ thể này đã ghi dấu ấn của em?"
Anh không cho cô sự dịu dàng, anh cho cô sự đau đớn và khoái cảm cực độ như một hình phạt. Mỗi lần thâm nhập đều sâu và mạnh mẽ như muốn khảm linh hồn mình vào cô vĩnh viễn. Tử Yên từ khóc lóc, phản kháng rồi dần dần bị cuốn vào vòng xoáy dục vọng điên cuồng của Leon. Cô nhận ra, dù anh có là quỷ dữ, thì cô cũng đã bị quỷ dữ này giam cầm không lối thoát.
Cuộc hoan lạc kéo dài đến tận hừng đông, khi Leon hoàn toàn vắt kiệt sức lực của cả hai. Anh ôm lấy cơ thể rệu rã của cô, hôn lên những vết bầm tím trên vai với một sự hối hận muộn màng nhưng đầy chiếm hữu. "Đừng bao giờ rời đi nữa, Yên Yên. Nếu chị còn trốn chạy, em không chắc mình sẽ giữ được chút lý trí cuối cùng này đâu."