Áp thấp nhiệt đới bất ngờ chuyển hướng, biến thành một cơn bão cấp 12 nhắm thẳng vào tọa độ của du thuyền "Yên". Mặt biển hiền hòa ban sáng giờ đây trỗi dậy những con sóng cao bằng tòa nhà 3 tầng, đập mạnh vào mạn tàu.
Leon đứng trong khoang điều khiển, gương mặt bình thản đến lạnh lùng. Anh đã ra lệnh cho thuyền trưởng giữ vững hướng đi thay vì quay lại đất liền – nơi Peter Lâm đang chờ sẵn với một cái bẫy thiên la địa võng. Leon chọn đối mặt với thiên nhiên hơn là đối mặt với sự phản bội của con người.
"Chủ tịch, sóng quá lớn, hệ thống ổn định mạn tàu đang quá tải!" Thuyền trưởng hét lên giữa tiếng gió gầm rít.
"Giữ nguyên hướng Đông Nam. Chúng ta sẽ xuyên qua tâm bão." Leon ra lệnh, đôi mắt xanh lóe lên tia sáng đầy thách thức.
Anh quay về phòng ngủ để tìm Tử Yên. Cô đang đứng bám chặt vào thành giường, gương mặt tái nhợt vì say sóng và sợ hãi. Leon lao tới, ôm chặt lấy cô, bao bọc cô trong lồng ngực vững chãi của mình.
"Đừng sợ, có em ở đây. Con tàu này không thể chìm, và chị cũng vậy."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đuôi tàu. Nhóm lính đánh thuê của Peter đã bắt đầu hành động dưới sự hỗn loạn của cơn bão. Chúng dùng chất nổ để phá cửa khoang chứa máy móc. Đèn trên tàu vụt tắt, chỉ còn ánh sáng đỏ rực của hệ thống báo động khẩn cấp.
Leon rút súng, ánh mắt anh biến đổi hoàn toàn sang trạng thái của một con thú săn mồi thực thụ. Anh đẩy Tử Yên vào mật thất an toàn bên trong phòng ngủ, một không gian nhỏ hẹp được lót bằng thép chống đạn.
"Ở yên đây. Dù nghe thấy bất cứ tiếng động gì, cũng không được mở cửa. Nhớ lấy, chị là mạng sống của em."
Suốt hai giờ đồng hồ, Tử Yên ngồi trong bóng tối, nghe tiếng súng nổ xen lẫn tiếng sóng thần gào thét ngoài kia. Cô cảm nhận được du thuyền nghiêng ngả, cảm nhận được hơi lạnh của cái chết đang cận kề. Trong khoảnh khắc ấy, sự oán hận dành cho sự chiếm hữu của Leon bỗng chốc mờ nhạt đi, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mất mát khủng khiếp. Cô nhận ra rằng, dù cái lồng của Leon có nghẹt thở đến đâu, thì ngoài kia chỉ là vực thẳm.
Leon trở lại với bộ áo sơ mi đẫm máu – không phải máu của anh. Gương mặt anh dính đầy bụi khói, đôi mắt rực lên sự điên dại của kẻ vừa trở về từ cõi chết. Anh đã tự tay kết liễu những kẻ dám bước vào "lãnh địa" của mình. Anh mở cửa mật thất, kéo Tử Yên vào lòng, đôi bàn tay run rẩy vì kích động.
"Em đã nói rồi, không ai có thể mang chị đi."
Bối cảnh lúc này thật kinh hoàng: chiếc du thuyền sang trọng giờ đây đầy vết đạn và máu, xung quanh là cơn bão vẫn đang cuồng nộ. Nhưng giữa đống đổ nát đó, Leon nhìn Tử Yên như nhìn thấy lẽ sống duy nhất còn sót lại.