Thượng Hải dần lùi xa sau làn sương muối mặn mòi của biển Đông. Chiếc du thuyền siêu sang trọng mang tên "Yên" – món quà Leon tự tay thiết kế để tặng Tử Yên – đang rẽ sóng hướng ra vùng biển quốc tế. Đây là một pháo đài di động bằng thép và pha lê, nơi Leon tin rằng không một bóng ma nào từ quá khứ, không một Peter Lâm hay Minh Triết nào có thể chạm tới người phụ nữ của anh.
Bối cảnh trên tàu xa hoa đến mức ngột ngạt. Sàn tàu lót gỗ teak Miến Điện, nội thất bọc da Hermes, và những bức tường kính chống đạn nhìn thẳng ra đại dương xanh thẳm. Nhưng với Tử Yên, đây chỉ là một "chiếc lồng vàng" biết trôi. Cô đứng ở boong tàu, mái tóc dài bay loạn trong gió biển. Sự im lặng của cô kéo dài suốt hai ngày kể từ khi rời đất liền.
Leon bước tới từ phía sau, khoác lên vai cô chiếc áo choàng lông vũ. Anh ôm chặt lấy cô, cằm tựa vào vai cô, hơi thở nồng mùi muối biển và xì gà Cuba.
"Chị có thích không? Ở đây chỉ có em và chị. Không có gia tộc họ Lâm, không có những bản hợp đồng, không có ai dám phán xét chúng ta."
Tử Yên nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bầu trời và mặt biển hòa làm một. "Leon, em có thể mang chị ra giữa đại dương, nhưng em không thể mang trái tim chị ra khỏi sự sợ hãi. Em gọi đây là tình yêu, nhưng chị chỉ thấy đây là một cuộc lưu đày."
Leon siết chặt vòng tay, giọng anh trầm xuống, khản đặc: "Nếu lưu đày mà có thể giữ chị bên cạnh mãi mãi, em sẵn sàng làm kẻ tội đồ. Yên Yên, chị phải hiểu, thế giới ngoài kia đang muốn xé nát chúng ta. Chỉ có ở đây, trong vòng tay em, chị mới là duy nhất."
Ngày thứ ba trên tàu, Leon nhận được tin báo từ đất liền qua hệ thống vệ tinh bảo mật. Peter Lâm không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn đã thuê một nhóm lính đánh thuê chuyên nghiệp trà trộn vào đội ngũ thuyền viên cung ứng thực phẩm. Leon lập tức ra lệnh phong tỏa toàn bộ các tầng dưới của tàu. Sự chiếm hữu của anh giờ đây biến thành một sự cảnh giác cao độ. Anh không rời Tử Yên nửa bước, ngay cả khi cô đi tắm hay ngủ.
Trong phòng ngủ chính dưới đáy tàu, nơi có một cửa sổ kính khổng lồ nhìn xuyên thấu xuống lòng đại dương, Tử Yên nằm đó, nhìn những đàn cá bơi lội. Ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên gương mặt cô, khiến cô trông như một nàng tiên cá bị giam cầm trong bể kính. Leon ngồi cạnh bên, thong thả lau chùi khẩu súng cầm tay của mình. Bối cảnh đầy sự đối lập: vẻ đẹp thanh khiết của Tử Yên và sự bạo liệt, chết chóc của Leon.
Cô nhận ra rằng, Leon không chỉ chiếm hữu cô, anh đang coi cô là báu vật cuối cùng để anh bám víu vào trước khi bị bóng tối của quyền lực nuốt chửng. Sự chiếm hữu này vừa đáng sợ, vừa đáng thương.