MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCướp Đoạt Sự Dịu DàngChương 4: DƯỚI LỚP ÁO SƠ MI TRẮNG

Cướp Đoạt Sự Dịu Dàng

Chương 4: DƯỚI LỚP ÁO SƠ MI TRẮNG

835 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Thượng Hải không len lỏi qua rèm cửa một cách dịu dàng, mà nó rực rỡ và gay gắt, phản chiếu từ những tòa nhà chọc trời bọc kính của quận Phố Đông. Thẩm Tử Yên tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị nghiền nát. Những dấu vết xanh tím trên làn da trắng ngần là minh chứng tàn khốc cho sự điên cuồng của Leon đêm qua.

Bên cạnh cô, vị trí của Leon đã trống trải, nhưng mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn vẫn còn vương vấn trên gối lụa đen. Cô cố gắng ngồi dậy, lớp chăn mỏng trượt xuống để lộ những vết cào trên vai – dấu tích của một cuộc chiếm hữu không khoan nhượng.

"Tỉnh rồi sao?"

Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía ban công rộng lớn. Leon đang đứng đó, tay cầm một tách cà phê đen, bóng lưng cao lớn ngược sáng khiến anh trông như một vị thần cai trị cả thành phố đang chuyển động dưới chân. Anh chỉ khoác hời hợt chiếc áo choàng lụa, để lộ lồng ngực săn chắc với những vết móng tay còn rớm máu của Tử Yên.

Tử Yên kéo chăn che kín cơ thể, giọng cô khản đặc: "Tại sao em lại làm thế với chị?"

Leon thong thả bước lại gần, ngồi xuống mép giường. Anh không trả lời ngay mà dùng ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm như đại dương sâu thẳm của mình.

"Yên Yên, ở Thượng Hải này, thứ gì đẹp nhất đều phải được đặt trong tủ kính. Chị chính là viên ngọc quý nhất mà em tìm thấy." Leon đặt một nụ hôn lên trán cô, một nụ hôn mang đầy tính sở hữu. "Đêm qua chỉ là để chị hiểu rằng, chị không còn đường lui nữa."

Anh đứng dậy, đi về phía tủ quần áo âm tường khổng lồ và lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, nhưng tâm điểm là viên đá quý màu tím nhạt – trùng tên với cô.

"Ngày hôm nay, em đã hủy bỏ mọi lịch trình của chị ở xưởng kim hoàn cũ. Từ giờ, chị sẽ làm việc tại đây."

Tử Yên bàng hoàng: "Em nói gì? Đó là tâm huyết cả đời của chị! Chị cần phải đến đó, những thợ thủ công đang đợi chị..."

"Họ đã được đền bù thỏa đáng để giữ yên lặng." Leon cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng của một nhà tài phiệt Đức gốc Hoa điển hình. "Em đã cho người vận chuyển toàn bộ máy móc và những khối đá thô tốt nhất từ Nam Phi về tầng 48 của tòa nhà này. Chị có thể sáng tạo bất cứ thứ gì chị muốn, nhưng chị chỉ được phép làm điều đó dưới sự quan sát của em."

Tử Yên nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ độ cao này, con người dưới đường chỉ nhỏ như những hạt cát. Cô nhận ra mình đang ở đỉnh cao của sự vinh quang nhưng lại là vực thẳm của sự tự do. Leon không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn giam cầm cả tài năng và linh hồn cô trong cái lồng dát vàng này.

"Chị không phải là tù nhân của em!" Tử Yên uất ức thốt lên.

Leon khẽ cười, một nụ cười đầy ma mị. Anh bước tới quầy bar, rót một ly nước ấm và đưa tận tay cho cô. "Chị không là tù nhân. Chị là phu nhân của Lâm Diệc Thần. Ngày mai, cả giới thượng lưu Thượng Hải sẽ biết đến danh phận của chị. Em sẽ tổ chức một buổi tiệc tại khách sạn Peace để ra mắt người phụ nữ đã khiến con sói nhà họ Lâm phải dừng bước."

Sự sắp đặt của Leon thật hoàn hảo. Anh dùng sự hào nhoáng của Thượng Hải để che đậy sự độc đoán của mình. Anh muốn thế giới phải ngưỡng mộ cô, nhưng đồng thời cũng muốn họ biết rằng cô là "vật sở hữu" bất khả xâm phạm của anh.

Leon ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi khiến Tử Yên run rẩy: "Chuẩn bị đi, lát nữa người thiết kế từ Chanel sẽ đến đo may trang phục cho chị. Đừng cố gắng chạy trốn, Yên Yên. Cả thành phố này đều là tai mắt của em."

Anh rời khỏi phòng, để lại Tử Yên trong không gian sang trọng đến ngột ngạt. Cô nhìn sợi dây chuyền trên bàn, viên đá màu tím lấp lánh dưới nắng nhưng lạnh lẽo vô hồn. Thượng Hải ngoài kia vẫn nhộn nhịp, nhưng với Tử Yên, thành phố này giờ đây chỉ là một chiếc lồng kính khổng lồ, nơi Leon là người giữ chìa khóa duy nhất.

Trò chơi quyền lực và chiếm hữu này, cô đã thua ngay từ giây phút anh bước chân trở về.