Thượng Hải buổi chiều tà bị bao phủ bởi một tầng mây xám bạc, khiến những tòa nhà chọc trời ở Phố Đông trông như những thanh gươm sắc lạnh đâm thẳng lên bầu trời. Trong căn Penthouse sang trọng, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ Cartier nhích từng nhịp khô khốc.
Thẩm Tử Yên đứng trước gương, để mặc cho ba nhân viên trang điểm cấp cao của Chanel xoay xở trên cơ thể mình. Họ mặc cho cô bộ váy dạ hội màu đen bằng lụa satin cao cấp, ôm sát lấy từng đường cong mềm mại nhưng cũng đồng thời siết chặt lấy hơi thở của cô. Sợi dây chuyền kim cương màu tím mà Leon tặng đêm qua giờ đã ngự trị trên cổ cô, lạnh lẽo và nặng nề như một cái gông xiềng quý giá.
"Thẩm tiểu thư, cô là người phụ nữ đẹp nhất mà chúng tôi từng phục vụ." Một nhân viên thốt lên đầy ngưỡng mộ.
Tử Yên nhìn bóng mình trong gương, đôi mắt cô trống rỗng. Đẹp để làm gì khi ngay cả việc bước ra khỏi cánh cửa này cũng cần sự cho phép?
Cánh cửa phòng bật mở, Leon bước vào. Anh đã thay một bộ Suit được may đo riêng tại Savile Row, vẻ ngoài lịch lãm, quý tộc nhưng đôi mắt xanh ấy vẫn tỏa ra sự nguy hiểm của một loài thú săn mồi. Anh ra hiệu cho nhân viên lui ra, căn phòng chỉ còn lại hai người.
"Chị rất hợp với màu đen, Yên Yên. Nó làm nổi bật sự thanh khiết của chị." Leon tiến lại gần, bàn tay thô ráp vuốt ve bờ vai trần của cô, nơi vẫn còn vương những dấu vết nhạt màu của đêm qua.
"Em rốt cuộc muốn gì ở buổi tiệc tối nay?" Tử Yên hỏi, giọng cô run rẩy.
Leon mỉm cười, một nụ cười không có nhiệt độ. "Em muốn cả Thượng Hải biết rằng, kể từ nay, mọi thiết kế của Thẩm Tử Yên chỉ dành riêng cho tập đoàn Lâm thị. Và Thẩm Tử Yên... chỉ dành riêng cho Lâm Diệc Thần."
Anh lấy từ trong túi áo ra một bản hợp đồng. Đó không phải là hợp đồng lao động thông thường, mà là một bản cam kết độc quyền trọn đời. Theo đó, Tử Yên sẽ trở thành Giám đốc sáng tạo của dòng trang sức cao cấp "The Rose", nhưng cô không được phép xuất hiện công khai, không được ký tên dưới các tác phẩm, và mọi hoạt động sáng tác phải diễn ra tại studio riêng trong biệt thự.
"Em đang giết chết danh tiếng của chị!" Tử Yên bàng hoàng đẩy bản hợp đồng ra. "Chị là một nghệ nhân, chị cần công chúng biết đến tác phẩm của mình dưới tên của chính mình!"
Leon thu nụ cười lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Anh dồn cô vào bàn trang điểm, đôi tay chống hai bên, giam cầm cô trong khoảng không gian nhỏ hẹp. "Công chúng? Chị muốn những gã đàn ông ngoài kia tung hô chị, thèm khát chị sao? Không, Yên Yên. Tài năng của chị là thứ trang sức quý giá nhất, mà đã là báu vật thì phải được cất giấu trong mật thất."
Anh nâng cằm cô lên, giọng nói trầm thấp đầy sự đe dọa: "Đừng quên, xưởng kim hoàn cũ của chị đang nằm trong tay em. Chỉ cần một chữ ký của em, ngày mai nơi đó sẽ biến thành một đống gạch vụn. Chị muốn chọn sự tự do viển vông, hay muốn bảo vệ tâm huyết của những người thợ đang làm việc cho chị?"
Tử Yên nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má được trang điểm cầu kỳ. Leon luôn biết cách đánh vào điểm yếu nhất của cô. Anh không chỉ dùng tình dục để chiếm đoạt, mà còn dùng quyền lực tài chính để bóp nghẹt mọi đường lui của cô.
"Ký đi, rồi chúng ta đi dự tiệc. Đừng để em phải dùng đến biện pháp mạnh hơn."
Tử Yên run rẩy cầm bút, ký tên vào bản hợp đồng định mệnh. Leon hài lòng thu bản giấy lại, hôn nhẹ lên môi cô một nụ hôn mang vị đắng chát của sự phục tùng.
Buổi tiệc diễn ra tại sảnh Rooftop của khách sạn Peace, nơi có thể nhìn bao quát bến Thượng Hải hoa lệ. Khi Leon nắm tay Tử Yên bước vào, hàng trăm ánh đèn flash bật sáng. Giới thượng lưu Thượng Hải xì xào bàn tán về "đóa hoa phương Đông" đứng cạnh "con sói lai" nhà họ Lâm. Leon giữ chặt eo cô, giới thiệu cô với các đối tác như một món đồ quý giá nhất mà anh vừa chiếm lĩnh được.
Suốt buổi tiệc, Tử Yên như một con búp bê lộng lẫy, mỉm cười xã giao theo kịch bản của Leon. Cô thấy Minh Triết đứng ở một góc xa, gương mặt gã tái nhợt và đầy hận thù khi nhìn thấy cô trong vòng tay của Leon. Gã định tiến lại gần, nhưng ngay lập tức bốn vệ sĩ mặc đồ đen đã xuất hiện, ngăn cản gã bằng những cái nhìn đầy sát khí.
Leon cúi xuống, thì thầm vào tai Tử Yên: "Chị thấy không? Thế giới này rất phức tạp. Chỉ có ở bên em, chị mới thực sự được an toàn."
Tử Yên không trả lời. Cô nhìn xuống dòng sông Hoàng Phố đen thẫm dưới màn đêm, cảm thấy mình giống như một con thuyền không lái, đang bị cuốn vào vòng xoáy của một người đàn ông điên cuồng và đầy chiếm hữu. Đêm Thượng Hải lấp lánh nhưng lạnh lẽo, hứa hẹn những chuỗi ngày giông bão đang chờ đợi phía trước.