Thượng Hải sau buổi tiệc ra mắt đình đám không hề yên ả như Tử Yên lầm tưởng. Sáng hôm sau, cô thức dậy trong căn biệt thự cổ kính nằm ở khu tô giới Pháp cũ – một tài sản khác của Leon. Nơi đây khác với căn Penthouse hiện đại, nó mang vẻ trầm mặc với những hàng cây long não cổ thụ và tường bao cao ngất, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của phố thị.
Tử Yên ngồi trong phòng ăn rộng lớn, bàn dài bằng gỗ sồi có thể ngồi được hai mươi người nhưng lúc này chỉ có cô và sự im lặng đáng sợ. Leon đã rời đi từ sớm để tiếp đón một nhân vật quan trọng vừa hạ cánh xuống sân bay Phố Đông: Bà Sofia, mẹ của anh, người phụ nữ mang dòng máu quý tộc Đức và là "nữ vương" thực sự của gia tộc Lâm thị.
"Thẩm tiểu thư, bà chủ đang đợi cô ở phòng khách."
Quản gia Lâm, một người đàn ông trung niên với gương mặt không cảm xúc, lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Tử Yên siết chặt gấu váy, hít một hơi thật sâu rồi bước đi.
Phòng khách được trang trí theo phong cách Baroque nặng nề. Trên chiếc ghế bành bọc gấm, một người phụ nữ phương Tây với mái tóc bạc kim được búi cao, đôi mắt xanh sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện, đang thong thả nhấp trà. Leon đứng bên cạnh bà, gương mặt vốn đã lạnh lùng nay càng trở nên khó đoán.
"Đây là người phụ nữ khiến con bỏ mặc cả hội đồng quản trị ở Berlin để quay về Thượng Hải sao?" Bà Sofia cất tiếng bằng tiếng Trung lưu loát nhưng đầy sự xa cách.
Tử Yên cúi chào theo đúng lễ nghi: "Chào phu nhân."
Bà Sofia đặt tách trà xuống đĩa sứ phát ra tiếng "cạch" khô khốc. Bà không bảo cô ngồi, chỉ nhìn cô một lượt từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng. "Đẹp, nhưng quá mong manh. Leon, con nên biết rằng một người đàn ông của nhà họ Lâm cần một người vợ có thể đứng vững trước giông bão, chứ không phải một đóa hoa chỉ biết dựa dẫm vào sự che chở của con."
Leon tiến tới, đặt tay lên vai Tử Yên, một hành động vừa là bảo vệ, vừa là khẳng định quyền sở hữu trước mặt mẹ mình. "Mẹ, Yên Yên là nghệ nhân kim hoàn tài năng nhất mà con từng thấy. Cô ấy không cần phải đứng trước giông bão, vì con chính là giông bão bảo vệ cô ấy."
Bà Sofia cười lạnh: "Tài năng? Ta nghe nói con đã ép cô ta ký bản hợp đồng độc quyền, giấu cô ta đi như một tù nhân. Đó là cách con yêu một người sao? Hay đó chỉ là sự chiếm hữu bệnh hoạn giống hệt cha con năm xưa?"
Không khí trong phòng đột ngột hạ xuống độ không. Tử Yên cảm nhận được bàn tay Leon trên vai mình siết chặt đến mức khiến cô thấy đau. Một góc khuất về quá khứ của Leon bắt đầu lộ ra, khiến cô rùng mình.
"Con sẽ không để bất cứ ai chạm vào cô ấy, kể cả mẹ." Leon gằn giọng.
Buổi diện kiến kết thúc trong sự căng thẳng tột độ. Bà Sofia rời đi sau khi để lại một tối hậu thư: Tử Yên phải chứng minh được giá trị của mình trong buổi đấu giá trang sức từ thiện sắp tới của gia tộc Lâm thị. Nếu tác phẩm của cô không đạt được mức giá kỷ lục, bà sẽ đích thân can thiệp vào mối quan hệ này.
Leon đưa Tử Yên lên studio trên tầng cao nhất của biệt thự. Anh đẩy cô vào trong, khóa cửa lại. Sự xuất hiện của bà Sofia dường như đã kích động con thú trong lòng anh.
"Nghe đây Yên Yên, từ giờ đến buổi đấu giá, chị không được phép bước ra khỏi căn phòng này." Leon áp sát cô vào cửa, đôi mắt xanh vẩn đục vì sự tức giận và dục vọng kiểm soát. "Chị phải vẽ, phải chế tác ra thứ trang sức rực rỡ nhất. Em sẽ chứng minh cho bà ấy thấy, chị là kho báu mà em đã chọn đúng."
Tử Yên nhìn quanh studio xa hoa nhưng cô độc. Leon đã trang bị những khối đá quý thô sơ giá trị nhất thế giới: Sapphire xanh từ Kashmir, Ruby huyết bồ câu từ Myanmar... nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những hòn đá vô hồn.
"Em đang biến chị thành một cái máy in tiền, hay là một công cụ để em đối đầu với mẹ mình?" Tử Yên nghẹn ngào hỏi.
Leon nâng cằm cô lên, ngón cái miết mạnh qua đôi môi cô cho đến khi nó đỏ ửng. "Chị là tất cả của em. Đừng phản kháng, cũng đừng làm em thất vọng. Nếu chị thua, bà ấy sẽ có cớ để đưa chị đi, và em không chắc mình sẽ làm gì để giữ chị lại đâu."
Anh rời đi, để lại Tử Yên trong studio rộng lớn. Cô cầm cây bút phác thảo lên, nhưng bàn tay lại run rẩy. Nhìn ra cửa sổ, những rặng cây long não cổ thụ như những cánh tay quỷ quái đang vươn lên trong bóng tối. Tử Yên bắt đầu đặt những nét vẽ đầu tiên, nhưng đó không phải là một đóa hoa tử yên dịu dàng, mà là một sợi dây xích được cách điệu thành những đóa hồng đầy gai.
Cô quyết định rồi, cô sẽ chiến đấu theo cách của một nghệ nhân. Nếu Leon muốn dùng cô làm vũ khí, cô sẽ biến vũ khí đó thành thứ có thể đâm ngược lại sự chiếm hữu điên cuồng của anh.