MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCướp Đoạt Sự Dịu DàngChương 7: LỒNG GIAM BẰNG NHUNG

Cướp Đoạt Sự Dịu Dàng

Chương 7: LỒNG GIAM BẰNG NHUNG

927 từ · ~5 phút đọc

Studio của Tử Yên nằm trên tầng cao nhất của căn biệt thự cổ khu Tô Giới Pháp, một gian phòng rộng lớn với những ô cửa sổ hình vòm cao vút. Từ đây nhìn ra, Thượng Hải hiện lên với những mái nhà đỏ rêu phong của các căn biệt thự cũ, đan xen với những tòa cao ốc lạnh lẽo ở phía xa. Bối cảnh ấy giống hệt như cuộc đời cô lúc này: một chút lãng mạn sót lại của quá khứ đang bị sự hào nhoáng, tàn khốc của thực tại nuốt chửng.

Đã ba ngày kể từ khi Leon ra lệnh giam lỏng cô trong studio này để chuẩn bị cho buổi đấu giá. Dưới chân Tử Yên là hàng chục bản phác thảo bị vò nát. Trên bàn, những khối đá thô Sapphire xanh thẳm như lòng đại dương và những viên kim cương lấp lánh đang chờ đợi sự nhào nặn của cô. Nhưng Tử Yên không cảm thấy chúng đẹp. Trong mắt cô, chúng là những mảnh vỡ của một linh hồn bị giam cầm.

Leon bước vào khi đồng hồ cổ treo tường điểm 12 giờ đêm. Anh không gõ cửa, tiếng giày da gõ xuống sàn gỗ sồi nghe khô khốc và đầy quyền uy. Anh vẫn mặc bộ vest lịch lãm từ một cuộc họp muộn, nhưng đôi mắt xanh đã hiện rõ những tia máu vì thiếu ngủ và sự kích động ngầm.

"Vẫn chưa xong sao?" Leon đứng sau lưng cô, đôi tay to lớn đặt lên vai Tử Yên, luồn qua mái tóc mềm mại của cô để chạm vào làn da cổ trắng ngần.

Tử Yên không quay lại, giọng cô khản đặc: "Em muốn một kiệt tác, hay muốn một tâm hồn chết? Em mang những viên đá quý nhất thế giới đến đây, nhưng em lại lấy đi cảm hứng duy nhất của chị: Sự tự do."

Leon siết chặt vai cô, xoay chiếc ghế lại để cô đối diện với anh. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ tính bằng milimet. "Yên Yên, đừng nói với em về sự tự do. Ở ngoài kia, bà Sofia đang tìm mọi cách để tống chị ra khỏi Thượng Hải. Đám cổ đông của Lâm thị đang soi xét từng bước đi của em. Kiệt tác này chính là cái tát vào mặt họ, là cách để em giữ chị lại một cách danh chính ngôn thuận nhất."

"Bằng cách giốt chị lại sao?" Tử Yên cười nhạt, đôi mắt rưng rưng nhìn vào tập bản vẽ.

Leon không trả lời. Anh cầm bản phác thảo mới nhất lên. Đó là một sợi dây chuyền với những đóa hồng bằng Ruby đỏ sẫm, nhưng thay vì những phiến lá mềm mại, cô lại thiết kế chúng như những mắt xích của một sợi xiềng xích, và giữa nụ hoa là một mũi gai sắc nhọn hướng thẳng vào trái tim người đeo.

Đôi mắt Leon nheo lại. Anh nhận ra thông điệp mà cô gửi gắm: Một tình yêu mang theo sự thương tổn và trói buộc.

"Chị đang hận em?" Anh hỏi, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm.

"Chị đang vẽ lại sự thật." Tử Yên đứng dậy, cố tình giữ khoảng cách với anh. "Em muốn chị chứng minh giá trị, chị sẽ chứng minh. Nhưng Leon, đừng quên, trang sức có thể mài giũa, nhưng lòng người thì không."

Leon bước tới, dồn cô vào góc bàn chế tác. Anh không dùng vũ lực, nhưng khí thế áp đảo của anh khiến không gian trở nên loãng đi. Anh nâng cằm cô lên, ngón cái miết mạnh qua cánh môi nhợt nhạt của cô. "Chị có thể hận em, nhưng chị phải thuộc về em. Đừng để em thấy chị lén nhìn ra cửa sổ và mơ tưởng về những ngày ở xưởng kim hoàn cũ nữa. Mọi thứ liên quan đến Minh Triết hay quá khứ nghèo nàn đó, em đã xóa sạch rồi."

Sự chiếm hữu của Leon đã đạt đến mức cực đoan. Anh đã cho người san bằng khu xưởng cũ của cô chỉ để xây dựng một trung tâm thương mại mang tên cô, một hành động vừa là vinh danh, vừa là để cô không còn chốn để quay về.

"Ngày mai, thợ mài đá từ Berlin sẽ đến. Chị chỉ việc chỉ đạo họ. Em muốn sợi dây chuyền này phải hoàn thành trong một tuần." Leon đặt một nụ hôn khô khốc lên trán cô rồi rời đi, không quên khóa trái cửa phòng.

Tử Yên ngồi thụp xuống sàn. Thượng Hải ngoài kia bắt đầu lên đèn, ánh sáng neon tím lạnh lẽo hắt qua cửa sổ, in bóng những đóa hồng gai lên tường. Cô cầm viên đá Ruby đỏ nhất lên, áp nó vào ngực. Cô sẽ làm theo lời anh, nhưng mỗi viên đá cô gắn lên, sẽ là một lời nhắc nhở về sự độc đoán của người đàn ông này.

Cô không biết rằng, ở căn phòng phía đối diện, Leon đang nhìn cô qua màn hình camera giám sát. Anh nhìn thấy sự đau khổ của cô, nhìn thấy sự phản kháng trong ánh mắt cô, nhưng anh không thấy hối hận. Với anh, sự dịu dàng của Tử Yên là thứ thuốc phiện, và anh sẵn sàng trở thành một kẻ điên cuồng để giữ lấy nó cho riêng mình.

Trò chơi giằng co giữa một tâm hồn khao khát tự do và một bản năng chiếm hữu bệnh hoạn đang dần đi đến điểm nổ.