MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCướp Đoạt Sự Dịu DàngChương 8: BUỔI TIỆC THƯỢNG LƯU

Cướp Đoạt Sự Dịu Dàng

Chương 8: BUỔI TIỆC THƯỢNG LƯU

639 từ · ~4 phút đọc

Đêm Thượng Hải chìm trong màn mưa bụi mờ ảo, những ánh đèn từ bến Thượng Hải hắt lên bầu trời một sắc tím lạnh lẽo. Bên trong studio trên tầng cao nhất của biệt thự khu Tô giới Pháp, không khí đặc quánh mùi kim loại, mùi đá quý thô và hương hoa hồng khô héo. Tử Yên đã nhốt mình ở đây suốt một tuần lễ. Dưới mắt cô là quầng thâm mờ nhạt, nhưng đôi mắt lại sáng rực một vẻ kiên định đến cực đoan.

Trên bàn chế tác, sợi dây chuyền "Sự Phản Kháng" đã hoàn thiện. Những viên Ruby huyết bồ câu đỏ thẫm được khảm tinh xảo trên những mắt xích vàng trắng cách điệu thành gai hoa hồng. Điểm đặc biệt nhất là một cơ quan ẩn ở móc khóa: nếu không biết cách mở, một mũi gai nhỏ bằng kim cương đen sẽ đâm thẳng vào gáy người đeo. Đó là lời tuyên ngôn thầm lặng của cô: Sự chiếm hữu mang lại thương tổn.

"Cạch."

Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Leon bước vào, áo sơ mi đen mở phanh hai cúc đầu, hơi thở thoang thoảng mùi rượu whisky thượng hạng. Anh tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào kiệt tác trên bàn, rồi bất ngờ bật cười, một nụ cười lạnh đến thấu xương.

"Gai hoa hồng sao? Yên Yên, chị định dùng thứ này để đâm em, hay để tự hành hạ chính mình?"

Anh cầm sợi dây chuyền lên, bàn tay to lớn siết chặt lấy những mắt xích sắc nhọn cho đến khi lòng bàn tay rỉ máu. Những giọt máu đỏ tươi rơi xuống viên Ruby, khiến nó trông càng ma mị và tàn khốc.

Tử Yên lùi lại, hơi thở dồn dập: "Leon, em là kẻ điên. Em không hiểu thế nào là cái đẹp, em chỉ hiểu thế nào là thống trị!"

"Đúng! Em chỉ hiểu cách để giữ chị lại!" Leon gầm nhẹ, anh quăng sợi dây chuyền sang một bên và lao tới, ép Tử Yên lên chiếc bàn chế tác lạnh lẽo.

Cơn giận dữ vì bị mẹ ép buộc và sự khao khát chiếm hữu Tử Yên bấy lâu nay bùng nổ như một núi lửa. Anh không cho cô cơ hội phản kháng, đôi môi nóng rực chiếm lấy khuôn miệng đang định thốt lên lời oán trách. Nụ hôn mang vị máu và rượu, nồng nàn nhưng cũng đầy bạo liệt.

Leon thô bạo xé mở chiếc áo sơ mi mỏng của cô, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh đèn công suất cao của studio. Sự đối lập giữa vẻ mong manh của cô và sự cường tráng của anh tạo nên một khung cảnh đầy kích thích. Anh bắt đầu những hành động chiếm đoạt đầy táo bạo, đôi bàn tay thô ráp di chuyển khắp cơ thể cô như muốn ghi dấu ấn lên từng tấc da thịt.

Giữa đống bản vẽ và dụng cụ chế tác, Leon chiếm hữu cô một cách hoang dại nhất. Những cú thúc mạnh mẽ khiến chiếc bàn gỗ sồi phát ra tiếng kêu kẽo kẹt theo từng nhịp điệu của dục vọng. Tử Yên rên rỉ, móng tay cào rách vai anh, nhưng điều đó chỉ càng kích thích con thú trong lòng Leon. Anh muốn dùng nỗi đau và khoái cảm để xóa sạch ý nghĩ chạy trốn trong đầu cô.

"Nhớ lấy cảm giác này, Tử Yên. Chị vĩnh viễn không thể thoát khỏi em!"

Cuộc hoan lạc kéo dài trong sự cuồng nhiệt tột độ. Dưới ánh sáng lấp lánh của những viên đá quý vương vãi trên bàn, Leon đã biến studio thành một thiên đường đầy tội lỗi, nơi anh không chỉ chiếm đoạt thể xác mà còn muốn nghiền nát sự phản kháng cuối cùng trong linh hồn cô.