Sáng hôm sau, Thượng Hải đón chào một ngày nắng gắt. Tử Yên tỉnh dậy trên chiếc giường rộng lớn, cả cơ thể đau nhức như bị rã rời. Leon đã đi từ sớm, chỉ để lại một bộ lễ phục màu đỏ thẫm được đặt trang trọng trên ghế. Hôm nay là buổi đấu giá từ thiện của gia tộc Lâm thị – chiến trường mà cô buộc phải thắng.
Khách sạn Peninsula – nơi diễn ra sự kiện – được canh phòng cẩn mật. Giới thượng lưu Trung - Đức tề tựu đông đủ, từ những quý bà quyền quý cho đến những ông trùm tài chính sừng sỏ. Leon xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm, hoàn hảo như chưa từng có cuộc điên cuồng đêm qua. Anh nắm tay Tử Yên bước vào sảnh chính, sự xuất hiện của họ lập tức thu hút mọi ống kính truyền thông.
Bà Sofia đứng ở trung tâm khán phòng, ánh mắt bà dừng lại trên cổ Tử Yên – nơi sợi dây chuyền "Sự Phản Kháng" đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn pha lê. Bà khẽ nhíu mày, nhận ra sự u uất lồng ghép trong vẻ lộng lẫy kia.
"Tác phẩm này... nó mang mùi vị của sự hận thù." Bà Sofia thì thầm khi Leon dẫn Tử Yên lại gần chào hỏi.
"Không, thưa phu nhân. Nó mang mùi vị của sự thật." Tử Yên bình tĩnh đáp, đôi mắt cô không còn sự sợ hãi như lần đầu gặp mặt.
Buổi đấu giá bắt đầu trong không khí căng thẳng. Những cổ vật, những viên kim cương quý hiếm lần lượt được đưa lên sàn, nhưng tất cả chỉ là màn dạo đầu cho kiệt tác cuối cùng. Khi sợi dây chuyền của Tử Yên được giới thiệu, cả hội trường im phăng phắc. Người dẫn chương trình bắt đầu hô giá khởi điểm: 5 triệu đô la.
"10 triệu!" Một giọng nói vang lên từ hàng ghế cuối. Đó là Minh Triết. Gã xuất hiện với vẻ ngoài bệ rạc nhưng đôi mắt lại cháy rực sự điên cuồng. Gã muốn dùng số tiền cuối cùng của mình để "mua" lại danh dự, hoặc chí ít là để chọc giận Leon.
Leon không hề liếc nhìn Minh Triết, anh thong thả giơ bảng: "20 triệu."
"25 triệu!" Minh Triết hét lên.
Cuộc đua giá trở thành một màn đấu trí và tiềm lực tài chính. Khán giả nín thở dõi theo. Tử Yên cảm thấy đôi bàn tay Leon đang siết chặt lấy tay mình dưới bàn. Anh không chỉ đang mua một món đồ, anh đang dùng tiền để khẳng định rằng: bất cứ thứ gì thuộc về cô, dù là tác phẩm hay bản thân cô, đều không ai được phép chạm vào.
"50 triệu!" Leon chốt hạ con số cuối cùng khiến cả hội trường bùng nổ.
Minh Triết ngã quỵ xuống ghế, gương mặt xám xịt. Gã đã thua cuộc hoàn toàn. Leon đứng dậy, trước mặt bao nhiêu người, anh đích thân tháo sợi dây chuyền trên bục trưng bày và đeo lại vào cổ Tử Yên, rồi cúi xuống hôn lên trán cô. Hành động này không chỉ là sự vinh danh nghệ nhân, mà là một lời tuyên cáo chủ quyền đanh thép nhất với cả Thượng Hải và gia tộc họ Lâm.