Bắc Kinh, 6 giờ sáng.
Tại căn chung cư cũ nát nằm sâu trong một con ngõ ở quận Triều Dương, một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả mấy tấm kính cửa sổ bám đầy bụi. Đừng lầm tưởng đó là tiếng sấm báo hiệu điềm lành, đó là tiếng Bồ Lao đang gào thét vì phát hiện ra bình nóng lạnh đã hỏng ngay khi hắn vừa xoa xà phòng đầy người.
"TÙ NGƯU! ANH CẢ! CÁI THỨ NƯỚC LẠNH NHƯ ĐỊA NGỤC NÀY LÀ SAO HẢ?!"
Tại phòng khách rộng chưa đầy 20 mét vuông, Tù Ngưu — vị thái tử cả vốn nổi tiếng phong nhã — đang ngồi khoanh chân trên một chiếc chiếu rách, tay ôm cây đàn tranh bị sứt một góc. Hắn chậm rãi gảy một nốt "Tang" chói tai thay cho câu trả lời.
Xung quanh hắn, bảy đứa em khác đang nằm ngồi la liệt với những gương mặt "sang chảnh" bị thời cuộc vùi dập.
"Ồn ào quá, Bồ Lao." Toan Nghê lẩm bẩm, mặt vô cảm khi đang cố hít hà chút mùi hương còn sót lại từ một mẩu nhang muỗi. "Ta đang cố thiền định để quên đi cái bụng rỗng này."
"Thiền cái đầu ngươi!" Nhai Tí — kẻ nóng tính nhất nhà — văng một câu chửi thề, tay múa may thanh bảo kiếm gỉ sét. "Cha già thật sự quá đáng! Cắt viện trợ, thu hồi thẻ ngân hàng rồng, còn ném chúng ta vào cái ổ chuột này! Ta muốn về biển! Ta muốn ăn bào ngư!"
"Bào ngư không có, chỉ có hóa đơn tiền nước tháng trước chưa thanh toán." Bệ Ngạn đẩy gọng kính cận (loại mua vỉa hè 10 tệ), lật xấp giấy tờ trên tay. "Theo luật gia đình, nếu hôm nay không có tiền, ngày mai chúng ta sẽ bị cắt nước. Nghĩa là Bồ Lao cũng khỏi cần gào vì lúc đó chẳng có giọt nước nào đâu."
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc.
Tù Ngưu hắng giọng, đặt cây đàn xuống, nét mặt nghiêm trọng như sắp tuyên bố thánh chỉ:
"Được rồi, các em. Cha nói lần này chúng ta xuống nhân gian là để 'rèn luyện tâm tính'. Nhưng thực tế là ông ấy muốn đi du lịch riêng với mẹ mà không có mấy đứa báo đời là chúng ta. Vì vậy, để sống sót qua mùa đông ở Bắc Kinh, chúng ta phải làm một việc mà rồng chưa bao giờ làm..."
"Đi cướp ngân hàng?" Nhai Tí mắt sáng rực.
"Đi ăn xin?" Ly Văn ngây thơ hỏi.
"Không." Tù Ngưu thở dài, lấy ra một tờ báo nhăn nheo. "Chúng ta phải... ĐI LÀM THÊM!"
Chín cái đầu rồng đồng loạt đứng hình. Với họ, đây là nỗi nhục nhã còn lớn hơn cả việc bị lột vảy.
"Ta, Phụ Hí, một bậc thầy văn chương, mà phải đi làm thuê cho lũ người phàm chỉ biết viết 'teencode' sao?" Phụ Hí ôm ngực, trông như sắp ngất xỉu.
"Còn ta? Ta phải dùng sức mạnh đội đá vá trời này để làm gì? Bốc vác sao?" Bí Hí nhìn đôi bắp tay cuồn cuộn của mình, mặt đầy vẻ hoang mang.
"Đúng vậy!" Tù Ngưu đập tay xuống sàn. "Bí Hí, ta đã đăng ký cho chú một suất bốc vác ở kho gạo phía Tây. Nhai Tí, chú có lửa, đi nướng mực ngoài vỉa hè đi. Trào Phong, chú chạy nhanh, đi giao hàng. Còn Ly Văn..."
Tù Ngưu nhìn đứa em út đang ngơ ngác: "Nhà hàng xóm mới mua một cái máy hút bụi, nhưng nó hỏng rồi. Chú sang đó... há miệng ra mà hút cho người ta. Kiếm lấy mấy tệ mua mì tôm!"
"Cái gia đình này... tàn rồi." Toan Nghê thở ra một làn khói buồn bã.
Ngoài kia, phố thị Bắc Kinh bắt đầu lên đèn, dòng người tấp nập không ai hay biết rằng, chín vị thái tử rồng quyền năng đang bắt đầu cuộc chiến sinh tồn khốc liệt nhất lịch sử: Cuộc chiến chống lại cái nghèo.