Sáng thứ Bảy, sân vận động trung tâm Bắc Kinh ngập trong biển người và tiếng hò reo, nhưng tất cả sự cuồng nhiệt đó chẳng là gì so với luồng năng lượng đang tích tụ trong lồng ngực của Bồ Lao. Sau khi bị đuổi khỏi căn chung cư cũ vào sáng sớm vì tội hát karaoke trong lúc đánh răng làm nứt cả gương phòng tắm, Bồ Lao đã tìm được một công việc thực sự phù hợp với thiên bẩm của mình: bình luận viên cho trận bóng đá giao hữu quốc tế. Anh cả Tù Ngưu đã phải dùng hết sức bình sinh để dặn dò hắn rằng đây là công việc yêu cầu ngôn từ, không phải yêu cầu âm lượng, và nếu hắn làm hỏng việc, hắn sẽ bị cấm khẩu bằng bùa chú trong vòng một tuần.
Bồ Lao ngồi trong cabin bình luận chật hẹp, trước mặt là dàn thiết bị âm thanh hiện đại và một chiếc micro mạ vàng sang trọng. Hắn diện một bộ vest bảnh bao nhưng vẻ mặt lại đầy bồn chồn, đôi mắt không ngừng đảo quanh sân cỏ. Là đứa con thứ tư của Long Vương, kẻ vốn dĩ cực kỳ nhạy cảm với âm thanh và có sở thích gầm thét mỗi khi bị kích động, Bồ Lao cảm thấy việc phải kìm nén giọng nói của mình trong suốt hiệp một là một cực hình thực sự. Hắn cố gắng bình luận bằng tông giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhất có thể, dù đôi lúc sự phấn khích khiến giọng hắn hơi rền vang như tiếng chuông đồng đại hồng chung, làm người cộng sự ngồi bên cạnh phải liên tục chỉnh lại tai nghe với vẻ mặt đau đớn.
Trận đấu diễn ra căng thẳng cho đến những phút bù giờ cuối cùng. Khi tiền đạo đội nhà lừa bóng qua ba hậu vệ đối phương và tung cú sút sấm sét vào góc chết khung thành, cả sân vận động như nổ tung trong niềm vui sướng. Và đó cũng là lúc sự kiềm chế của một vị thái tử rồng chính thức sụp đổ. Bồ Lao bật dậy khỏi ghế, quên sạch lời dặn của Tù Ngưu, quên cả việc mình đang là một người phàm đang đi làm thuê kiếm tiền điện. Hắn hít một hơi sâu, lồng ngực căng tràn linh khí, rồi há miệng gầm lên một tiếng duy nhất: "VÀOOOOOOO!".
Tiếng hét đó không còn là tiếng người, nó mang theo uy lực của thần thú đại ngàn, xuyên thấu không gian và làm chấn động toàn bộ hệ thống kỹ thuật. Ngay lập tức, những chiếc loa phóng thanh khổng lồ quanh sân vận động bắt đầu phát ra tiếng hú rợn người trước khi đồng loạt phát nổ thành những tia lửa điện. Màn hình LED khổng lồ trên khán đài rạn nứt như mạng nhện rồi tắt ngóm. Các thiết bị thu âm trong cabin bình luận bốc khói nghi ngút, còn người cộng sự của Bồ Lao thì ngã nhào xuống đất, hai tay bịt chặt tai dù hắn đã đeo tai nghe bảo hộ. Tiếng gầm của Bồ Lao không chỉ dừng lại ở sân vận động mà còn vang xa tới tận vài khu phố lân cận, khiến lũ chó mèo đồng loạt chui xuống gầm giường, còn những con quỷ đang ẩn mình trong các góc tối của thành phố thì kinh hãi tưởng rằng ngày tận thế đã đến.
Sân vận động chìm vào một sự im lặng kỳ quái ngay sau cú nổ của hệ thống âm thanh. Bồ Lao đứng đó, miệng vẫn còn hé mở, tay vẫn nắm chặt chiếc micro lúc này đã bị bóp nát vụn. Hắn nhận ra mình vừa gây ra một thảm họa tài chính khủng khiếp. Khi ban quản lý sân vận động xông vào cabin với khuôn mặt tái mét, Bồ Lao chỉ biết cười gượng gạo, vội vàng thu dọn đồ đạc rồi lẻn ra cửa sau. Hắn chạy thục mạng về nhà, trong đầu lẩm nhẩm tính toán số tiền lương ít ỏi của mình chắc chắn không đủ để đền một góc của cái loa chứ đừng nói là cả hệ thống âm thanh.
Về đến chung cư, thấy anh bảy Bệ Ngạn đang ngồi ghi chép sổ sách, Bồ Lao lén lút lẻn vào phòng mình nhưng vẫn bị tóm gọn. Khi biết chuyện, Bệ Ngạn chỉ thở dài, tháo kính ra lau rồi nói rằng tối nay cả nhà sẽ ăn mì tôm không người lái vì Bồ Lao không những không mang được tiền về mà còn khiến gia đình có nguy cơ phải nhận thêm trát hầu tòa vì tội phá hoại tài sản công cộng. Bồ Lao nằm dài trên giường, nhìn cái trần nhà bong tróc, tự nhủ rằng thế giới con người thật mong manh, đến cả một tiếng chúc mừng chân thành của rồng mà cũng không chịu nổi.