MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCỬU LONG NGHÈO KIẾT XÁCChương 3

CỬU LONG NGHÈO KIẾT XÁC

Chương 3

856 từ · ~5 phút đọc

Trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn và mùi khói bụi của quán bar nơi Nhai Tí đang phải chịu trận, tiệm trà đạo và nhang đèn Tĩnh Tâm nằm ở cuối một con phố cổ lại mang một không khí trầm mặc đến lạ kỳ. Toan Nghê ngồi khoanh chân trên bục gỗ đàn hương, khoác lên mình bộ hán phục màu khói nhạt. Đối với một vị thái tử rồng có sở thích kỳ lạ là ngồi yên một chỗ nhìn khói bay hàng thế kỷ, công việc làm mẫu ảnh tĩnh cho tiệm trà này chẳng khác nào một đặc ân. Chủ tiệm là một ông lão có đôi mắt tinh tường, người đã ngay lập tức nhìn trúng khí chất thoát tục, u buồn nhưng đầy quyền uy của Toan Nghê khi hắn đang đứng thẫn thờ nhìn một làn khói bốc ra từ hố ga ven đường.

Toan Nghê bắt đầu buổi làm việc bằng cách nhắm nghiền mắt, điều chỉnh nhịp thở chậm đến mức dường như không tồn tại. Hắn không cần cố gắng diễn, bởi bản chất của hắn chính là sự tĩnh lặng. Mùi trầm hương thượng hạng trong tiệm tỏa ra vây quanh lấy thân hình cao lớn của hắn, tạo thành một tầng sương mờ ảo. Toan Nghê cảm thấy vô cùng hài lòng, trong lòng thầm nghĩ rằng so với việc phải đi bốc vác như Bí Hí hay chạy xe ngoài đường như Trào Phong, việc ngồi đây hưởng thụ hương thơm và được trả tiền đúng là một sự sòng phẳng của nhân gian.

Thời gian trôi qua, một tiếng rồi hai tiếng, Toan Nghê vẫn không hề mảy may xê dịch dù chỉ là một sợi tóc. Những thợ nhiếp ảnh ban đầu còn hào hứng bấm máy, nhưng dần dần họ bắt đầu cảm thấy sống lưng lạnh toát vì sự bất động tuyệt đối của người mẫu. Làn da của Toan Nghê dưới ánh đèn vàng mờ ảo bỗng trở nên bóng bẩy như đá ngọc, gương mặt hắn thanh tú và uy nghiêm đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Một nhóm khách du lịch ghé vào tiệm để mua nhang, khi nhìn thấy Toan Nghê ngồi trên bục cao giữa làn khói mịt mù, họ đồng loạt đứng sững lại vì kinh ngạc.

Một bà cụ trong đoàn khách run rẩy đánh rơi chiếc quạt cầm tay, bà lẩm bẩm rằng đây chắc chắn không phải là người phàm, đây là linh khí của thần tiên hiển linh. Tin đồn nhanh chóng lan rộng ra khỏi cửa tiệm nhỏ, người ta truyền tai nhau về một vị thần đang tọa thiền tại tiệm Tĩnh Tâm để ban phước lành. Chỉ trong vòng chưa đầy ba tiếng, một đám đông bắt đầu tụ tập, họ không còn quan tâm đến việc mua trà hay xem nhang nữa mà bắt đầu quỳ xuống, chắp tay khấn vái trước mặt Toan Nghê. Thậm chí, có người còn lén lút đặt những phong bao lì đỏ và trái cây tươi lên bục gỗ ngay dưới chân hắn.

Toan Nghê mặc dù đang nhắm mắt nhưng vẫn cảm nhận được hết thảy sự việc qua khứu giác nhạy bén. Hắn ngửi thấy mùi của những tờ tiền giấy mới, mùi của táo chín và cả mùi mồ hôi của đám đông đang xúm lại cầu xin tài lộc, bình an. Một thoáng nực cười chạy qua tâm trí vị thái tử rồng, hắn vốn dĩ là kẻ ghét sự ồn ào, nhưng khi nghe thấy những lời lầm rầm về việc cầu mong gia đình êm ấm, hắn bỗng nhớ tới tám thằng anh em báo đời của mình đang lăn lộn ngoài kia để kiếm tiền điện nước. Toan Nghê vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng hắn khéo léo thở ra một luồng linh khí cực nhẹ vào lò trầm trước mặt, khiến khói hương bỗng chốc cuộn thành hình đóa hoa sen rồi lan tỏa khắp căn phòng, làm những người chứng kiến càng thêm tin tưởng vào sự linh thiêng.

Đến giờ nghỉ, khi ông chủ tiệm phải ra sức giải tán đám đông để đóng cửa, Toan Nghê mới từ từ mở mắt và bước xuống từ bục gỗ. Ông chủ tiệm nhìn đống phong bao lì xì và lễ vật dưới chân hắn với đôi mắt sáng rực, rồi nhìn sang vị người mẫu với vẻ tôn kính chưa từng có. Ông ta quyết định trả gấp ba lần tiền lương thỏa thuận ban đầu cho Toan Nghê, chỉ mong hắn ngày mai lại đến ngồi tiếp. Toan Nghê lặng lẽ nhận lấy xấp tiền, trong lòng thầm tính toán rằng với số tiền này, hắn có thể mua thêm cho anh cả Tù Ngưu bộ dây đàn mới và sắm cho cậu út Ly Văn một túi kẹo loại xịn nhất. Vị rồng trầm tư ấy bước ra khỏi tiệm, hòa mình vào bóng tối của phố cổ, thầm cảm ơn làn khói nhân gian lần đầu tiên mang lại cho hắn cảm giác hữu dụng đến thế.