Trong khi Bệ Ngạn đang tận hưởng chiến thắng của công lý tại tòa án, thì ở một góc khác của Bắc Kinh, Bí Hí đang bắt đầu ca làm việc của mình dưới cái nắng gay gắt của buổi chiều. Là đứa con thứ sáu của Long Vương, nổi tiếng với sức mạnh gánh vác cả giang sơn và hình dáng nguyên thủy thường gắn liền với những tấm bia đá nặng nghìn cân, Bí Hí có vẻ ngoài hiền lành và cục mịch nhất trong chín anh em. Hắn không thích cãi cọ, cũng chẳng màng đến danh tiếng lẫy lừng, mục tiêu duy nhất của hắn hôm nay là hoàn thành đơn hàng vận chuyển cho một căn hộ ở tầng 20 của khu chung cư cũ vốn đã hỏng thang máy từ tuần trước.
Chủ nhà là một giảng viên âm nhạc già, ông nhìn Bí Hí đứng lẻ loi bên chiếc xe tải nhỏ với vẻ nghi ngại tột độ. Ông hỏi đi hỏi lại rằng công ty vận chuyển nói sẽ cử một đội năm người đến, sao bây giờ chỉ có mỗi mình cậu, và cậu định làm thế nào với chiếc đàn piano cơ nặng gần bốn trăm cân này. Bí Hí chỉ mỉm cười hiền lành, đôi bàn tay to bản như cái quạt nan khẽ xoa vào nhau. Hắn bảo ông cứ yên tâm, nhà đông anh em đang chờ cơm nên hắn sẽ làm nhanh cho kịp giờ. Không để người chủ kịp ngăn cản, Bí Hí tiến đến bên chiếc đàn piano, khẽ xoay người rồi nhấc bổng nó lên vai nhẹ nhàng như thể đang vác một chiếc gối ôm.
Những người dân xung quanh khu chung cư bắt đầu tụ tập lại, mắt chữ O miệng chữ A chứng kiến cảnh tượng kinh thiên động địa. Bí Hí không dùng đến bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào, hắn cứ thế bước đi thong dong vào lối cầu thang bộ chật hẹp. Cứ mỗi bước chân của hắn chạm xuống bậc đá, cả tòa nhà dường như hơi rung rinh một chút, nhưng bước đi của hắn vẫn cực kỳ vững chãi và nhịp nhàng. Hắn leo từ tầng 1 đến tầng 5 mà không hề đổ một giọt mồ hôi, thậm chí còn vừa đi vừa lẩm nhẩm bài hát thiếu nhi mà cậu út Ly Văn hay hát ở nhà để giải trí.
Đến tầng thứ 10, một con yêu quái Nhện chuyên sống trong các góc tối của cầu thang bộ hiện ra, định bụng giăng tơ để bẫy kẻ xâm nhập nhằm kiếm chút tinh huyết. Nó nhìn thấy một người phàm đang vác vật nặng, tưởng chừng là con mồi ngon ăn. Thế nhưng, khi Bí Hí đi ngang qua, cái uy áp từ sức mạnh thần lực ẩn giấu trong từng thớ cơ bắp của hắn tỏa ra khiến con yêu quái ngay lập tức bị ép chặt vào tường, không thể cử động nổi dù chỉ một cái chân. Bí Hí liếc mắt nhìn nó, khẽ gật đầu chào theo phép lịch sự rồi cứ thế bước tiếp, để lại con yêu quái nằm thoi thóp vì suýt nữa thì tan xác bởi cái áp lực khủng khiếp tỏa ra từ "người phàm" kia.
Khi Bí Hí đặt chiếc đàn piano xuống phòng khách ở tầng 20, đồng hồ chỉ mới trôi qua đúng mười lăm phút. Vị giảng viên già chạy bộ theo sau, vừa đến nơi thì đã thở không ra hơi, nhìn thấy chiếc đàn yêu quý của mình không hề bị trầy xước dù chỉ một vết nhỏ, ông kinh ngạc đến mức đánh rơi cả ví tiền. Bí Hí phủi bụi trên vai, lấy ra tờ biên lai tự chế của gia đình Long tộc với mức giá rẻ đến mức khó tin, chỉ bằng một phần ba giá thị trường. Hắn bảo rằng vì thang máy hỏng nên hắn giảm giá cho ông, coi như là giúp đỡ hàng xóm láng giềng.
Trên đường đi bộ về nhà, Bí Hí ghé qua tiệm tạp hóa mua một bao gạo lớn nhất và hai thùng mì tôm loại hảo hạng. Hắn vác bao gạo trên vai, tay xách mì tôm, bước đi thênh thang dưới ánh hoàng hôn. Bí Hí cảm thấy rất vui, sức mạnh đội đá vá trời của hắn cuối cùng cũng tìm được giá trị thực tế giữa cuộc sống cơm áo gạo tiền này. Hắn thầm nghĩ, thay vì bị người đời tạc hình lên bia đá đứng im lìm hàng ngàn năm, việc đi vác piano kiếm tiền nuôi anh em thực sự khiến hắn thấy mình "sống" hơn bao giờ hết.