Nếu như Bí Hí hài lòng với những bước chân nặng vững chãi trên mặt đất, thì Trào Phong lại cảm thấy nghẹt thở nếu không được hít thở bầu không khí loãng trên cao. Là đứa con thứ ba của Long Vương, kẻ có bản năng thích mạo hiểm và thường ngự trị trên những góc mái cung điện để canh giữ sự bình an, Trào Phong không thể chịu đựng được cảnh phải ngồi yên một chỗ trong căn chung cư chật hẹp. Vì vậy, hắn đã đăng ký trở thành nhân viên giao hàng của một ứng dụng công nghệ lớn tại Thượng Hải, thành phố của những tòa nhà chọc trời và những cơn ác mộng tắc đường dài vô tận.
Chiều thứ Sáu tại Thượng Hải, mưa phùn bắt đầu rơi khiến giao thông dưới đường hầm và trên các cầu vượt trở nên tê liệt hoàn toàn. Những dãy xe ô tô nối đuôi nhau bất tận, tiếng còi xe inh ỏi và sự bực bội của hàng triệu người phàm đang bị kẹt lại trong những chiếc hộp sắt. Trào Phong đứng bên cạnh chiếc xe điện của mình, nhìn vào đồng hồ điện thoại đang báo hiệu đơn hàng trà sữa cho một vị khách ở tòa tháp tài chính chỉ còn mười phút nữa là hết hạn. Nếu giao trễ, hắn sẽ bị đánh giá một sao và bị trừ tiền thưởng chuyên cần – thứ mà anh cả Tù Ngưu đã dặn là "nguồn sống" để thanh toán hóa đơn internet cho cả nhà.
Trào Phong nhìn lên những đỉnh cao của các tòa cao ốc đang chìm trong mây mù, một nụ cười ngạo nghễ hiện ra trên môi. Hắn thắt chặt chiếc mũ bảo hiểm, dựng xe vào một góc khuất trong con hẻm, rồi xách túi trà sữa với phong thái của một chiến binh đang cầm báu vật. Không một ai chú ý, Trào Phong khẽ nhún chân, thân hình hắn nhẹ bẫng như một làn gió, bật cao lên ban công tầng hai, rồi cứ thế nối tiếp những cú nhảy phi thường. Đối với người thường, khoảng cách giữa hai tòa nhà là một vực thẳm chết chóc, nhưng với Trào Phong, đó chỉ là một bước chân dạo chơi trên mây.
Hắn chạy băng băng trên những gờ tường chỉ rộng vài gang tay, nhảy qua những cục nóng điều hòa đang chạy rè rè. Gió tạt vào mặt khiến những sợi tóc rồng ẩn giấu của hắn khẽ lung lay. Từ trên cao nhìn xuống, dòng xe cộ tắc nghẽn chỉ còn là những con kiến bò chậm chạp. Đang trên đà nhảy từ nóc một trung tâm thương mại sang tòa nhà văn phòng đối diện, Trào Phong bỗng khựng lại giữa không trung. Một con yêu tinh Khói, chuyên sinh ra từ khí thải công nghiệp, đang lờ lững chặn đường hắn. Con yêu quái này đang cố gắng hút lấy sự bực bội của những người tài xế bên dưới để lớn mạnh, và nó thấy gã shipper này là một kẻ phá đám quá mức nhanh nhẹn.
Trào Phong không thèm rút vũ khí, hắn chỉ khẽ lộn vòng trên không, mượn đà của một cơn gió thổi ngang qua rồi dùng gót chân đạp thẳng vào tâm cốt của con yêu tinh. Một luồng linh lực thanh khiết từ chân thần rồng khiến con quái vật tan thành mây khói ngay lập tức, trả lại một khoảng không gian trong lành hiếm hoi giữa lòng thành phố. Trào Phong tiếp đất nhẹ nhàng trên sân thượng tòa tháp tài chính, chỉnh lại cái túi giữ nhiệt rồi điềm tĩnh bấm thang máy đi xuống đúng tầng cần giao.
Vị khách hàng – một nhân viên văn phòng đang đầu bù tóc rối vì áp lực công việc – mở cửa với vẻ mặt sững sờ. Cô nhìn đồng hồ, rồi nhìn gã shipper vẫn còn vương chút hơi lạnh của tầng mây nhưng quần áo không hề dính một giọt nước mưa hay bụi đường. Cô không thể hiểu nổi làm cách nào mà hắn có thể vượt qua mười cây số tắc đường kinh hoàng chỉ trong vòng chưa đầy tám phút. Trào Phong chỉ mỉm cười, trao túi trà sữa còn nóng nguyên rồi xin một đánh giá năm sao với giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp.
Tối hôm đó, Trào Phong trở về căn chung cư số 9 với một túi đầy những món ăn vặt thượng hạng của Thượng Hải mà hắn mua được nhờ tiền tip của những khách hàng kinh ngạc. Hắn ngồi trên lan can cửa sổ tầng cao nhất, đôi chân đung đưa ngoài không trung, nhìn xuống ánh đèn thành phố và thầm nghĩ rằng, dù không còn được ngự trên đỉnh cung điện nguy nga, nhưng cảm giác được chinh phục những nóc nhà của nhân gian để đổi lấy sự hài lòng của một người phàm cũng có cái thú vui riêng của nó.