Trong khi các anh em khác đang lăn lộn với những công việc tay chân đầy bụi bặm, Phụ Hí lại tìm được nơi ẩn thân hoàn hảo tại một trường trung học tư thục danh tiếng ở Bắc Kinh. Là đứa con thứ tám của Long Vương, kẻ cuồng chữ nghĩa và có niềm đam mê bất tận với các loại bia ký, Phụ Hí xuất hiện trong dáng vẻ một giáo viên dạy Văn thanh lịch với cặp kính gọng vàng và những bộ sơ mi chỉnh chu không tì vết. Đối với hắn, ngôn từ là thứ linh thiêng nhất, và một dấu phẩy đặt sai chỗ cũng đủ để làm hắn mất ngủ cả đêm.
Tiết học Văn của thầy Phụ Hí luôn là nỗi khiếp sợ nhưng cũng là niềm say mê của học sinh. Hắn có thể đứng giảng hàng giờ về vẻ đẹp của một chữ "tĩnh" trong thơ cổ, hay cách mà các nét bút thư pháp có thể xoay chuyển cả vận mệnh một quốc gia. Tuy nhiên, nhiệm vụ của Phụ Hí không chỉ dừng lại ở việc gõ đầu trẻ. Tại ngôi trường này, nơi hội tụ khí mạch của thành phố, cũng là điểm đến ưa thích của lũ quỷ thích gieo rắc sự hỗn loạn thông qua những lời nguyền rủa và ám ảnh tâm lý.
Sáng thứ Hai, khi Phụ Hí vừa bước vào văn phòng khoa, hắn phát hiện trên bảng tin chung xuất hiện một tờ giấy da cũ kỹ, đen ngòm oán khí, được dán một cách thô bạo. Đó là thư khiêu chiến của một con quỷ Mực chuyên ám vào các kỳ thi để làm học sinh quẫn trí. Tờ thư viết bằng máu quỷ, nội dung đầy những lời đe dọa rùng rợn về việc sẽ nuốt chửng linh hồn của những kẻ không vượt qua được kỳ kiểm tra sắp tới. Học sinh và giáo viên xung quanh bắt đầu bàn tán trong lo sợ, không khí cả trường bỗng chốc trở nên u ám.
Phụ Hí tiến lại gần tờ thư, nhưng thay vì vẻ mặt lo lắng hay sợ hãi, đôi lông mày của hắn nhíu chặt lại, gương mặt lộ rõ sự xúc phạm sâu sắc. Hắn rút từ trong túi áo ra một cây bút máy cán dài có ngòi bằng vàng ròng, lướt mắt qua những dòng chữ máu. Chỉ chưa đầy hai giây sau, Phụ Hí bắt đầu vạch những đường mực đỏ chót lên tờ thư của quỷ. Hắn vừa sửa vừa lẩm bẩm với tông giọng sắc lẹm rằng viết sai từ trân trọng thành trân trọng, dấu hỏi đặt sai vị trí, thậm chí một câu mệnh lệnh cách cơ bản mà cũng thiếu vị ngữ.
Chưa dừng lại ở đó, Phụ Hí dùng bút gõ mạnh lên tờ giấy, linh lực rồng ẩn chứa trong nét mực đỏ tỏa ra luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ. Hắn dõng dạc tuyên bố giữa văn phòng rằng một kẻ đến cả ngữ pháp căn bản cũng không nắm vững, viết sai chính tả be bét thế này thì không có tư cách để làm phản diện, càng không có quyền được xuất hiện trong ngôi trường này. Ngay khi dấu chấm câu cuối cùng được Phụ Hí sửa lại một cách chuẩn xác, tờ thư khiêu chiến bỗng phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Con quỷ Mực đang ẩn mình dưới bóng râm của tòa nhà bị một lực lượng vô hình đánh bật ra ngoài, toàn thân nó đau đớn như bị hàng vạn mũi kim châm cứu chỉ vì sự thiếu hiểu biết về văn học của chính mình.
Con quỷ sợ hãi tột độ, trước sức mạnh của một bậc thầy ngôn từ, nó nhận ra sự tồn tại của mình đã trở thành một trò cười kệch cỡm. Nó lập tức tan biến thành một vũng mực đen vô hại trên sàn nhà trước khi Phụ Hí kịp bắt nó phải chép phạt một ngàn lần chương "Chính tả sơ đẳng". Buổi chiều hôm đó, Phụ Hí trở về nhà với vẻ mặt đắc thắng, trên tay cầm xấp bài kiểm tra của học sinh mà hắn đã chấm xong. Hắn thong thả ngồi xuống bàn, bắt đầu càu nhàu với anh tư Bồ Lao về việc lũ quỷ ngày nay cần phải đi học lại tiểu học trước khi muốn đi xâm chiếm nhân gian. Phụ Hí thầm nghĩ, dù có phải làm nghề gõ đầu trẻ kiếm tiền nuôi gia đình, hắn vẫn sẽ kiên trì bảo vệ sự thuần khiết của ngôn từ đến cùng, bởi một thế giới viết sai chính tả chính là một thế giới đang dần mục nát.