MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDã CốtChương 1

Dã Cốt

Chương 1

2,084 từ · ~11 phút đọc

1

Địa bàn của Tam gia, thì phải theo luật của Tam gia.

Lục Phong không theo luật.

Ra tay độc, liều mạng, chẳng coi ai ra gì — kể cả Tam gia.

Tam gia bảo tôi chỉnh hắn.

“Hạng Niên, luật giang hồ, mày dạy nó đi.”

Tôi dụi thuốc, đi từ tầng hai xuống.

Trong sàn đấu, mùi máu trộn với mùi mồ hôi nồng nặc đến nhức đầu.

Lục Phong vẫn còn giẫm lên tay người kia, đầu mũi giày xoay nhẹ, tiếng xương gãy răng rắc vang lên rõ mồn một.

Hắn như thể rất thích âm thanh đó, nghiêng đầu, gương mặt lộ rõ sự tàn nhẫn ngây thơ.

Tôi bước tới trước mặt hắn, lạnh nhạt mở miệng:

“Nhấc chân ra.”

Lục Phong lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.

Hắn rất cao, phải tầm mét chín. Tôi mét tám lăm mà đứng trước hắn cũng chẳng chiếm được chút ưu thế nào.

Hắn nhìn tôi chằm chằm, từ trên xuống dưới, ánh mắt vừa chính xác vừa khiêu khích.

Cuối cùng, dừng lại ở yết hầu của tôi.

Hắn cười, để lộ hai chiếc răng nanh sắc bén.

“Anh là Hạng Niên?”

“Nghe nói anh là con dao sắc nhất bên cạnh Tam gia.”

“Vậy hôm nay Tam gia phái anh tới, là để giết tôi, hay ngủ với tôi?”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.

Dám nói kiểu đó với người của Tam gia, thằng này đúng là không sợ chết.

Tôi không biểu cảm, nhìn hắn chằm chằm:

“Tam gia bảo tao dạy mày luật lệ.”

“Luật thứ nhất, ở đây, ngoài Tam gia ra, không ai được tự xưng là ‘tôi’.”

Lục Phong nhướng mày, chân lại nhấn mạnh thêm.

Người dưới chân hắn rú lên như bị chọc tiết.

“Ồ? Vậy gọi sao cho đúng?”

Lục Phong hỏi mà như trêu, chân càng nghiền nát hơn.

“Gọi là cháu? Hay chắt?”

Tôi không thèm phí lời.

Cơ thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, một nhát chặt tay bổ vào gáy hắn.

Lục Phong phản ứng cực nhanh, thấp người né tránh, đồng thời tung một cú quét chân nhắm thẳng hạ bàn tôi.

Tôi lùi lại một bước, dễ dàng tránh được.

Hắn hụt đòn, nhưng không tức, lại thuận thế lăn một vòng trên sàn, ngửa đầu nhìn tôi, ánh mắt rực lên vẻ hào hứng.

“Cứng hơn thằng vô dụng lúc nãy.”

Tôi đứng trên cao nhìn xuống:

“Đứng dậy.”

Lục Phong cười, chậm rãi đứng lên, phủi bụi trên người.

Hắn tiến lại gần, đột nhiên đưa tay sờ eo tôi một cái.

Sau đó áp sát, giọng khàn khàn, hơi thở phả vào tai tôi:

“Eo mềm thế này, chắc làm chuyện kia cũng sung lắm.”

Tôi nheo mắt, nắm lấy cổ tay hắn, bẻ ngược.

‘Rắc’ một tiếng, khớp trật hẳn.

“Luật thứ hai, quản cho tử tế cái tay mày. Có lần sau, tao chặt đứt.”

“Nghe rõ chưa?”

Lục Phong nhìn tôi, ánh mắt sâu như mực.

Một lúc sau, hắn cười toe toét:

“Nghe rõ rồi, Niên ca.”

2

Tam gia bảo tôi đưa Lục Phong xuống Nam Thành đòi nợ.

Lão già họ Trần còn nợ Tam gia một khoản tiền, dây dưa cả nửa năm trời rồi chưa trả.

Ý Tam gia là: cứ để thằng nhóc kia gây chuyện, tôi đứng một bên nhìn, miễn sao đừng có chết người là được.

Tôi cầm lái, Lục Phong ngồi ghế phụ, một chân gác hẳn lên bảng điều khiển, thản nhiên đến mức chướng mắt.

“Niên ca, anh theo Tam gia bao lâu rồi?”

Tôi liếc sang hắn:

“Liên quan gì đến mày?”

Lục Phong nghiêng người, khuỷu tay chống lên cửa sổ xe, ánh mắt tò mò nhìn tôi:

“Chỉ là… tò mò thôi mà.”

“Tò mò quá thì chết sớm.” – Tôi đáp hờ hững.

“Nhưng mà tôi lại sinh ra đã tò mò.”

Hắn đưa tay, lấy ngón trỏ chọt chọt lên vai tôi:

“Tò mò xem bên trong bộ đồ này của anh là gì. Tò mò xem lúc bị người ta đè xuống, anh còn giữ được cái vẻ nghiêm chỉnh này không.”

Tôi thắng gấp, xe phanh kít lại bên lề đường.

Tôi tháo dây an toàn, xoay người đối diện hắn.

“Lục Phong, tao nhắc lại lần nữa, cách tao nửa mét.”

“Nếu không, tao không ngại cho mày đi gặp Diêm Vương trước khi gặp lão Trần.”

Lục Phong giơ hai tay, làm bộ đầu hàng, cười cợt nhả:

“Đùa tí thôi mà, Niên ca đừng căng.”

Tôi lại khởi động xe, trong lòng vẫn còn đang bốc hỏa.

3

Đến địa bàn của lão Trần, tôi đưa bao thuốc ra, nói:

“Lão Trần à, dạo này Tam gia kẹt tiền.”

Lão Trần cười hì hì, nhưng hoàn toàn không có ý muốn trả.

Ngược lại, lão chỉ vào Lục Phong hỏi: “Cậu em này là ai?”

Lục Phong chưa để tôi mở miệng, đã bước lên trước.

Hắn kéo ghế, ngồi xoạc ngược, cằm tựa lên lưng ghế, tư thế vừa ngông vừa mất dạy.

“Tôi là con chó mới của Tam gia.”

“Chuyên đi cắn người thay Tam gia.”

Nụ cười trên mặt lão Trần lập tức cứng đờ.

“Thanh niên à, nóng nảy quá không tốt đâu.”

Lục Phong móc từ túi ra một con dao bướm, xoay vù vù trên đầu ngón tay.

“Không nóng không được, tôi sợ cắn không nổi bộ xương già của ông.”

Tôi chau mày.

Tam gia đã dặn rõ — lấy tiền, không lấy máu.

Mà thằng này rõ ràng định chọc thẳng cho nát hết quan hệ.

Sắc mặt lão Trần tối sầm lại, vỗ tay một cái, lập tức có hơn chục tên vệ sĩ ào vào phòng.

Lục Phong bật cười khẩy, đứng dậy, quay đầu hỏi tôi:

“Niên ca, đứng coi chơi, hay muốn ra tay chung?”

Tôi thở dài: “Giải quyết nhanh gọn.”

Lời còn chưa dứt, Lục Phong đã xông lên.

Hắn đánh thật độc, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào chỗ hiểm.

Con dao bướm trong tay hắn loang loáng, chỉ một lát đã có mấy thằng nằm rạp trên sàn.

Nhưng hắn rất có chừng mực — đòn nào cũng rạch da thấy máu, nhưng tuyệt đối không đụng gân đụng cốt.

Tôi không ra tay, chỉ đứng chắn phía sau đề phòng có kẻ đánh lén.

Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại lão Trần và hai tên bảo tiêu thân cận.

4

Trên đường về, Lục Phong nghịch con dao bướm vẫn còn dính máu, tâm trạng có vẻ rất sảng khoái.

“Niên ca, hôm nay tôi làm được không? Có đủ tư cách làm chó của Tam gia chưa?”

Tôi mắt nhìn thẳng, giọng lạnh tanh:

“Tam gia cần là tiền, không phải kẻ thù.”

Lục Phong chẳng buồn để tâm.

“Không có kẻ thù thì đời còn gì vui?”

“Nước mà lặng quá thì chán chết.”

Bất ngờ, hắn nghiêng người lại gần, hôn nhẹ một cái lên mặt tôi.

Tôi đạp phanh, bẻ lái, xe trượt đuôi rồi dừng lại giữa con đường vắng ngoài ngoại ô.

Tôi túm lấy cổ áo hắn, ấn chặt người lên cửa kính xe.

“Lục Phong, mày đúng là đang tìm chết, phải không?!”

Hắn không những không sợ, còn lè lưỡi liếm môi:

“Niên ca, anh mà giận lên trông còn gợi cảm hơn bình thường nhiều.”

Tôi tức đến bật cười:

“Lục…”

Chưa kịp nói hết câu, hắn đã trèo hẳn từ ghế phụ sang, đè lên người tôi.

Không gian trong xe vốn nhỏ, hai người áp sát vào nhau, gần đến mức không còn kẽ hở.

Hắn thở hổn hển bên tai tôi, bàn tay thì đã rất quen đường mà luồn vào quần tôi:

“Anh dạy tôi luật lệ, vậy để tôi dạy lại anh vài thứ khác, được không?”

Tôi đẩy phăng hắn ra, tay bóp cổ hắn.

“Đừng giỡn mặt với tao. Mày đốt lửa lên người tao, mày chịu không nổi đâu.”

Hắn bị tôi bóp đến đỏ mặt, nhưng trong mắt vẫn sáng rực đầy kích thích.

“Cơ thể của anh còn thành thật hơn cái miệng nhiều đấy.”

Tôi ném hắn trở lại ghế phụ, không nói lời nào, lạnh mặt lái xe thẳng về trung tâm thành phố.

5

Từ sau lần đó, Lục Phong như thể mở ra được kỹ năng mới — trêu chọc tôi trở thành việc hắn làm mỗi ngày.

Có lần thậm chí còn dám giở trò ngay trước mặt Tam gia, dùng chân quẹt nhẹ vào chân tôi dưới bàn.

Tôi đã cảnh cáo hắn nhiều lần rồi — bằng ánh mắt, bằng lời nói, thậm chí là bằng nắm đấm.

Vô dụng.

Hắn như thể da dày thịt béo, càng bị đe dọa càng khoái chí.

Tam gia hình như cũng nhận ra điều gì đó, có hôm gọi riêng tôi qua nói chuyện.

“A Niên, thằng nhóc Lục Phong đó… có gây phiền phức cho mày không?”

Tôi cụp mắt xuống:

“Không ạ, cũng ngoan.”

Tam gia khẽ cười, rót cho tôi một chén trà:

“Ngoan là tốt.”

“Tính nó thế, chỉ có mày mới trị nổi.”

“Trông chừng nó cho kỹ, đừng để nó làm ra chuyện gì động trời.”

Tôi nâng chén trà:

“Tam gia yên tâm.”

Tối hôm đó, Tam gia mở tiệc mừng lấy được bến cảng mới.

Lục Phong là công thần, bị chuốc không ít rượu.

Tửu lượng của hắn kém, vài ly vào là ánh mắt lờ đờ, đi đứng xiêu vẹo.

Không rõ hắn ở đâu, tiệc tàn tôi dứt khoát mang người về nhà mình.

Trên đường, Lục Phong mềm nhũn như không có xương, tựa hẳn vào người tôi.

Miệng lẩm bẩm gì đó nghe không rõ, đầu còn rúc vào cổ tôi, cọ qua cọ lại.

Hơi thở ấm áp, tóc mềm mượt, khiến lòng tôi rối loạn không yên.

Tôi nhường giường trong phòng ngủ cho hắn, định ra sofa nằm tạm một đêm.

Vừa xoay người, cổ tay đã bị túm lấy.

Tôi quay đầu lại, đối diện với đôi mắt mơ màng phủ hơi nước.

Lục Phong không say.

Hoặc chí ít… chưa say đến mức mất ý thức.

“Anh… đừng đi, em khó chịu.”

“Uống tí nước là ổn.”

“Không phải chỗ đó khó chịu.”

Hắn kéo tay tôi xuống dưới.

“Nơi này khó chịu.”

Tôi như bị bỏng, giật tay về ngay lập tức.

Hắn lại không chịu buông tha, hai tay vòng lên cổ tôi, cả người treo trên người tôi như con bạch tuộc.

“Anh, giúp em đi… Em sắp nổ rồi…”

6

Lục Phong cứ thế bám lấy tôi, cả người nóng hừng hực như dán chặt vào.

Hơi rượu cùng hơi thở nóng phả vào cổ tôi, vừa nóng vừa ngứa.

Tôi cúi xuống nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn tôi, mắt lim dim, má ửng hồng.

Môi hơi hé, cả người như mời gọi người ta hái trái cấm.

Khác hẳn cái vẻ điên dại ban ngày — giờ lại càng nguy hiểm chết người.

Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn hẳn đi:

“Lục Phong, mày biết mày đang làm gì không?”

Hắn cọ cọ vào cằm tôi như con mèo hoang nũng nịu:

“Biết.”

“Em đang câu dẫn anh.”

“Anh… cho em ngủ một lần đi, được không?”

Tôi nhìn hắn hồi lâu, rồi giơ tay, một nhát chặt vào gáy hắn, đánh ngất.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chuyển từ xanh đậm sang trắng bạc.

Tôi gần như thức trắng cả đêm.

Gạt tàn đầy ắp đầu lọc thuốc.

Sau lưng vang lên tiếng sột soạt.

Lục Phong tỉnh lại.

“Anh…”

Tôi không quay đầu.

“Tỉnh rồi thì cút về.”

Sau lưng im lặng vài giây.

Tiếng bước xuống giường vang lên.

Hắn đi tới, dừng lại trước mặt tôi.

Không còn mùi rượu, cũng chẳng có động chạm gì — thậm chí còn đứng cách tôi nửa cánh tay.

“Hạng Niên, anh đúng là biết nhịn thật đấy.”

Nói xong, hắn mở cửa, rầm một tiếng đóng mạnh, không thèm ngoái đầu.

Tôi vẫn đứng yên một chỗ, nhìn cánh cửa còn rung lên bần bật, trong lòng thấy trống rỗng một cách khó hiểu.

Mẹ kiếp… tôi cho hắn ở nhờ một đêm, vậy mà hắn còn dám đập cửa tôi cái kiểu đó.