MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDã CốtChương 2

Dã Cốt

Chương 2

1,826 từ · ~10 phút đọc

7

Lục Phong rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, suốt ngày loanh quanh ở sàn đấu đấm bốc, trêu chó chọc mèo, gây chuyện khắp nơi.

Tôi đang ngồi tầng hai kiểm sổ sách, hắn lại tựa vào lan can tầng dưới, khoác lác với mấy cô khách mới.

Giọng hắn không lớn không nhỏ, vừa đủ để lọt lên tai tôi.

“Niên ca à? Ừ, giỏi thì giỏi thật đấy, có điều… chẳng có chút lửa nào cả.”

“Các cô thích kiểu người như ảnh à? Lạnh như băng, chui vô chăn chắc cũng lạnh toát.”

“Còn tôi thì khác, nóng bỏng, lại biết cách chiều người…”

Đám cô gái bên dưới cười khúc khích như sắp gãy eo.

Còn tôi ở trên suýt nữa bóp gãy luôn cái bút trong tay.

Một đàn em bên cạnh đưa thuốc cho tôi, ghé sát lại hỏi nhỏ:

“Niên ca, có cần bọn em xử nhẹ thằng Lục…”

Tôi phả ra một hơi khói, nheo mắt liếc hắn một cái.

Hắn lập tức ngậm miệng, xấu hổ lùi lại.

Tôi gập sổ sách, đứng dậy xuống lầu, bước thẳng tới trước mặt Lục Phong.

Đám nữ khách thấy thế liền tản ra.

Lục Phong vẫn cười toe toét:

“Niên ca, tìm em có việc?”

“Rảnh rỗi quá hả?”

“Cũng tàm tạm.”

“Ra ngoài với tôi một chuyến.”

8

Tôi đưa Lục Phong tới một gara sửa xe cũ bỏ hoang ở vùng ngoại ô.

Chỗ này từng là nơi Tam gia dùng để “giải quyết vấn đề”, sau này ít dùng đến nữa, nhưng vẫn đủ kín đáo.

Vừa xuống xe, hắn đã huýt sáo:

“Chỗ này kín đáo đấy, Niên ca. Muốn làm gì đó ở đây à—ưm!”

Chưa kịp nói xong, tôi đã tung thẳng một cú đấm vào mặt hắn.

Tôi xoay cổ tay, nhìn hắn:

“Thích nắm đấm của tôi không?”

Lục Phong nghiêng đầu, lau máu nơi khóe miệng, vẫn cười như không có gì.

Không nói một lời, hắn lập tức nhào vào.

Cú đánh nào cũng nặng tay, không hề nương tình.

Hắn đánh kiểu đường phố, liều lĩnh, tàn bạo, tốc độ và sức mạnh đều thuộc hàng đầu.

Tôi thì đánh bài bản, dày dạn kinh nghiệm, chuyên nhắm vào điểm yếu.

Trong xưởng cũ bụi bay mù mịt, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và tiếng da thịt va chạm đục ngầu.

Cả hai đều đỏ mắt.

Cuối cùng, tôi gạt được cú đấm thẳng của hắn, lách người dùng cùi chỏ đánh vào bụng, đồng thời dùng chân quét một cú.

Hắn khẽ rên lên, mất thăng bằng, bị tôi quật thẳng xuống sàn xi măng.

Tôi nhân cơ hội đè lên, một tay siết cổ họng hắn, tay kia khóa luôn cánh tay đang giãy dụa.

“Chịu chưa?”

Trán Lục Phong rách một đường, máu lẫn mồ hôi chảy dài xuống, thế mà hắn vẫn cười.

“Chịu… chịu mẹ anh ấy.”

Hắn bất ngờ húc mạnh trán vào mũi tôi.

Tôi không kịp phản ứng, mắt tối sầm, máu mũi tuôn ra như suối.

Lực tay lỏng đi, hắn lập tức lật người đè ngược tôi xuống.

Đầu gối hắn chèn bụng dưới tôi, cùi chỏ đè lên ngực, thở hổn hển đầy đắc ý:

“Làm gì cũng cần mưu mẹo, anh Niên à.”

Tôi vừa bị đánh đến chảy máu, gương mặt bê bết, ánh mắt vẫn hung dữ:

“Mày con mẹ nó…”

Còn chưa kịp chửi xong, Lục Phong bất ngờ cúi đầu.

Yết hầu hắn khẽ động, như bị thứ gì đó vô hình kéo xuống, môi từ từ áp lại gần tôi.

Ngay khoảnh khắc môi gần chạm môi, một tiếng còi xe vọng tới từ phía xa.

Tôi giật bắn, lập tức đẩy mạnh hắn ra.

Lục Phong lảo đảo, lùi mấy bước, tựa vào khung sắt gỉ của chiếc xe cũ, ánh mắt tối sầm nhìn tôi.

“Niên ca… đừng giả vờ nữa, được không?”

Tôi đứng dậy, quệt máu loạn xạ trên mặt:

“Đi thôi.”

Nói xong, tôi nhặt áo khoác, quay lưng bước thẳng ra xe, không buồn ngoái đầu.

Tiếng động cơ vang lên ầm ầm.

Trong gương chiếu hậu, Lục Phong vẫn đứng yên bất động.

Tôi dứt khoát lái xe đi.

Nhưng khi vừa nhập vào làn đường chính, tôi khẽ chửi một câu, rồi lại bẻ lái quay xe.

Ký ức tám năm trước như thủy triều tràn về, mạnh mẽ hơn bất kỳ cú đấm nào, đập thẳng vào đầu tôi.

Mỗi bước chân đều như đạp lên vết máu chưa lành.

Cuối cùng không nhịn được nữa, tôi gào lên:

“Lục Phong! Mày con mẹ nó rốt cuộc muốn cái gì?!”

“Tám năm rồi, nếu mày đã muốn đi, thì cút cho dứt khoát một chút!”

“Tao sắp quên được mày rồi, mày còn trở về làm gì?!”

Đồng tử Lục Phong co lại, chiếc mặt nạ ngông nghênh kia cuối cùng cũng rạn nứt.

“Làm gì hả?”

“Bởi vì… mẹ nó tao nhớ mày đến phát điên rồi!”

9

Tám năm trước, tôi và Lục Phong không như bây giờ.

Lúc đó, bọn tôi là hai con chó điên nổi tiếng nhất khu Đông Thành.

Tôi bắt đầu lăn lộn từ năm mười sáu, năm năm ròng không rút chân ra được.

Gặp Lục Phong lần đầu là khi hắn vừa ra khỏi trại giáo dưỡng — mười tám tuổi, đầy người hình xăm.

Lần đầu gặp nhau là ở một sàn đấu ngầm, đánh nhau tóe khói, không ai chịu nhường ai, cuối cùng cả hai bị ông chủ đạp ra ngoài.

Chúng tôi ngồi xổm ở đầu ngõ, chuyền nhau một điếu thuốc, mỗi người một hơi.

Hắn hỏi tôi:

“Tên gì?”

Tôi nói:

“Hạng Niên. Còn mày?”

Hắn thổi ra một vòng khói:

“Lục Phong.”

Từ hôm đó, tôi và hắn như bị cột chung vào một sợi dây.

Bọn tôi từng vác hàng thuê ngoài bến cảng, từng làm bảo kê trong sòng bạc, cũng từng liều mạng sát cánh bên nhau.

Cuộc sống khi đó — liếm máu trên lưỡi dao — nhưng cũng ngập tràn phấn khích.

Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ sống kiểu đó mãi, cho đến khi một đứa ngã chết giữa đường.

Nhưng rồi tai họa ập tới.

Đêm đó, một vụ giao dịch xảy ra trục trặc. Bên kia chơi trò lật kèo, cảnh sát cũng ập tới.

Loạn thành một nùi, tôi thấy Lục Phong bị dí súng vào đầu.

Không biết tôi lấy sức đâu, xông tới đẩy hắn ra, giật lấy khẩu súng.

Rồi… đoàng — tiếng súng vang lên.

Tôi đã giết người.

Còn chưa kịp định thần, sau gáy tôi ăn một đòn, ngất xỉu tại chỗ.

Khi tỉnh lại, Lục Phong đã biến mất.

Tôi cứ tưởng hắn bỏ chạy, để lại tôi một mình.

Cho đến một ngày, tình cờ đọc được mẩu tin cũ trên tờ báo ố vàng.

Lục Phong lúc đó đã phản ứng cực nhanh.

Trước khi cảnh sát tới, hắn đánh ngất tôi, lấy đi khẩu súng, nhận tội thay — bị kết án tám năm tù.

Tám năm đó, tôi chưa từng đến thăm hắn một lần. Ngược lại, còn giận hắn suốt một thời gian dài.

Tôi chưa từng nghĩ, có ngày mình sẽ gặp lại Lục Phong.

Cho nên khi Tam gia bảo tôi đi xem thằng nhãi mới thu nhận, tôi còn tưởng mình hoa mắt.

Tôi nhìn Lục Phong từ tầng hai.

Hắn đen hơn, cao hơn, cơ bắp rắn rỏi, ra tay cũng tàn bạo hơn.

Tam gia hỏi:

“Thấy sao?”

Tôi ngậm điếu thuốc, hơi thất thần.

“Tàn bạo quá, nuôi không được.”

Quả thật là nuôi không được.

Ngày xưa bỏ đi chẳng nói một câu, giờ quay lại cũng chẳng thèm báo trước.

Lục Phong xưa nay không để ý đến cảm nhận của người khác.

Trong mắt hắn, có lẽ chuyện hắn vào tù thay tôi là điều khiến tôi phải biết ơn đến rơi nước mắt.

Nhưng hắn không biết, tám năm hắn ở tù, tôi cũng tự nhốt mình trong một cái lồng khác.

Tám năm qua, tôi thường mơ về đêm hôm đó.

Hối hận. Dằn vặt. Cắn rứt. Oán hận. Phẫn uất. Như những con quỷ sống đeo bám tôi không dứt.

Mà Lục Phong của tám năm sau lại trông như thể đang tận hưởng cuộc chơi.

Hắn ngẩng đầu, nhìn tôi từ tầng dưới, cười toe toét:

“Anh này, không thử thì làm sao biết?”

Tôi dụi điếu thuốc, trong lòng bốc hỏa.

Ai mẹ nó cho phép hắn gọi tôi là anh?!

Tôi xuống tầng hai, tránh ánh nhìn nóng rực của hắn, giả vờ như không quen biết.

Gương mặt Lục Phong tối sầm một thoáng, rồi hắn như hiểu ra điều gì đó.

“Anh là Hạng Niên?”

“Tam gia cho anh đến là để giết tôi, hay ngủ với tôi?”

Tôi khựng lại một nhịp.

Một thằng điên đúng nghĩa — không sợ trời, không sợ đất.

10

Tôi nhét giấy vào mũi cầm máu, hai tay siết chặt vô lăng.

Lục Phong tựa đầu vào cửa kính ghế phụ, ngón tay khều khều vết nứt nơi khóe môi.

Không khí trong xe ngột ngạt đến phát nghẹt thở.

Có những thứ, một khi đã rách — thì vá lại cũng chẳng như xưa.

Giống như tấm kính mỏng trong suốt, một khi bị chọc thủng, không thể lành lại được nữa.

Mùi máu trong phòng đấu như còn quẩn quanh đầu mũi.

Trộn lẫn với cảm giác khi môi hắn suýt chạm vào tôi lúc nãy — thiêu đốt lục phủ ngũ tạng tôi đau như bị xé rách.

Xe dừng ở bãi sau sàn đấu.

Tôi tắt máy nhưng chưa mở cửa.

Lục Phong cũng không động đậy.

Cả hai im lặng đúng một phút.

Hắn đột ngột lên tiếng, giọng khản đặc:

“Hạng Niên.”

Tôi không đáp.

Hắn lại nói:

“Nếu lúc nãy không có tiếng còi xe…”

Hắn quay sang nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao, như thể muốn xé một câu trả lời ra khỏi tôi:

“Anh có né không?”

Ngón tay tôi run lên một cái.

“Không có ‘nếu như’.”

Lục Phong nghiến răng, cố chấp hỏi tới cùng:

“Tôi mẹ nó đang hỏi — anh có né không?!”

Tôi cắn răng:

“Có.”

Nụ cười ngạo mạn nơi khóe miệng hắn lập tức biến mất.

“Đồ nhát chết.”

Chửi xong, hắn đạp cửa xuống xe, cả bóng lưng cũng bốc lửa.

Tôi không ngăn.

Chỉ đến khi bóng hắn khuất sau cửa hông, tôi mới đưa tay lên sờ sống mũi vẫn còn đau âm ỉ.

Ngón tay dính máu, còn nóng hôi hổi.

Là cú húc khi nãy — liều lĩnh, quyết liệt, không chút do dự.

Mẹ nó, hắn có phải trốn tù ra không vậy?