19
Tôi nhét hắn vào xe, phóng như điên về thành phố.
Hắn không chống cự, cũng không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn đêm tối lướt qua ngoài cửa sổ.
Về đến dưới nhà, tôi kéo hắn lên, ném xuống ghế salon.
“Mấy ngày tới mày đừng đi đâu hết, ngồi yên ở đây cho tôi!”
Lục Phong ngả người ra sau, liếc tôi.
“Giam lỏng à, Niên ca?”
Tôi gằn giọng:
“Tôi đang cứu cái mạng chó của mày đấy!”
“Tam gia mà điều tra, mày nghĩ mấy trò mày làm giấu được ai à?!”
Lục Phong cười khẩy:
“Vậy thì điều tra đi.”
“Cùng lắm cá chết lưới rách.”
“Tao mẹ nó…” — tôi túm cổ áo hắn, gần như muốn đấm cho một phát — “Mạng mày rẻ rúng đến vậy hả?!”
“Hả? Có đáng không?!”
Ánh mắt hắn chùng xuống.
“Tám năm — khoảng thời gian đẹp nhất đời tôi — tôi đã vứt lại trong cái lồng chó đó.”
“Ra tù rồi thì sao? Cũng chỉ là con chó, kêu là đến, đuổi là đi.”
“Hạng Niên, cơn giận này tôi nuốt tám năm rồi. Tôi nuốt đủ rồi.”
Giọng hắn không to, nhưng mỗi từ như móc vào tai tôi mà kéo.
Tôi buông tay, cảm giác mệt mỏi trùm kín.
“Vì thằng vô dụng kia, vì cái chuyện nát bét này mà tự chôn mình, không đáng.”
Hắn cười — nụ cười vừa chua vừa lạnh — rồi đưa tay chạm vào mặt tôi.
Ngón tay hắn lạnh ngắt.
“Thế… vì anh thì sao? Có đáng không?”
Tôi không trả lời.
Cũng chẳng thể trả lời.
Điện thoại đổ chuông — là Tam gia.
Tôi nhìn hắn, rồi đi ra ban công nhận cuộc gọi.
“A Niên, mày đang ở đâu?”
“Ra ngoài xử lý chút việc.”
“Tới chỗ tao. Ngay.”
Cuộc gọi chấm dứt.
Tôi quay lại phòng khách.
Lục Phong đang nghịch con dao bướm, ánh thép lạnh lẽo xoay tròn giữa những ngón tay.
“Ông già gọi à?”
“Ừ.”
“Đi đi.” — hắn không ngẩng đầu — “Yên tâm, tôi không trốn. Ngồi đây đợi anh về ‘xử’ tôi.”
Tôi nhìn hắn một giây, rồi xoay người ra cửa.
Ngay khi cửa đóng lại, tôi nghe loáng thoáng phía sau — một tiếng cười rất khẽ.
20
Tam gia hẹn tôi tại một trà thất riêng.
Khi tôi đến, ông đang thong thả pha trà.
“Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
“Bên bệnh viện xử lý xong rồi.” — Tam gia đẩy chén trà tới trước mặt tôi. — “Thằng nhóc đó coi như phế rồi, từ nay là gánh nặng.”
Tôi không động vào chén trà ấy.
“Tam gia… xin chia buồn.”
“Chia buồn?” — Tam gia bật cười — “Tao buồn cái gì? Thứ vô dụng, chết sạch cho gọn.”
Tim tôi chùng xuống.
“Chỉ là người ra tay, không biết điều lắm.” — Ông đặt chén trà xuống, mắt nhìn thẳng vào tôi — “A Niên, mày nói xem, xử thế nào?”
Tay tôi bắt đầu rịn mồ hôi.
“Đã điều tra kỹ chưa? Có khi là tai nạn…”
“Ồ?” — Ông nhướng mày — “Mày thấy là tai nạn?”
Tôi im lặng.
Trong phòng trà chỉ còn tiếng nước sôi sôi lục bục.
Một lúc sau, Tam gia khẽ thở dài.
“A Niên, mày theo tao bảy năm, tao vẫn luôn tin mày.”
“Nhưng lần này, mày làm tao thất vọng.”
Ông lấy một phong thư, đẩy tới trước mặt tôi.
Tôi mở ra — bên trong là vài tấm ảnh.
Tôi và Lục Phong trong xưởng sửa xe, đang đánh nhau. Trong hẻm sau hộp đêm, đứng lưng kề lưng. Tấm cuối cùng — ở bờ sông đêm qua — tôi túm lấy tay hắn, tư thế… vô cùng thân mật.
“Thằng Lục Phong đó, nó đến tìm mày đúng không?” — Giọng Tam gia lạnh hẳn — “Chuyện cũ tám năm trước, tao cho người đào lại rồi.”
Tay tôi siết chặt đống ảnh, đầu ngón tay lạnh buốt.
“Tam gia…”
“Người trẻ mà nặng tình, không xấu.” — Ông cắt lời tôi — “Nhưng phải biết cái gì được động, cái gì thì không. Tự hiểu lấy.”
Ông rót thêm trà vào chén tôi, hương trà mơ hồ mà nóng rẫy.
“Có hai con đường.”
“Một, tự mày ‘xử’ nó. Mọi chuyện trước kia, tao bỏ qua.”
“Hai, mày chọn giữ nó. Thì cả hai đứa, biến khỏi địa bàn của tao. Sống chết ra sao, tuỳ tụi bây.”
Hơi trà bốc lên, làm mờ khuôn mặt ông.
Tôi nhìn chén trà kia, nước đầy nóng bỏng, nhưng cứ nhìn mãi… vẫn không thấy đáy.
21
Tôi không biết mình đã rời khỏi trà thất bằng cách nào.
Lái xe một lúc lâu, mới phát hiện mình đi sai hướng.
Đầu óc rối tung.
Lời Tam gia, những tấm ảnh, ánh mắt Lục Phong… liên tục hiện lên.
Nếu giữ hắn — là phản bội Tam gia.
Bảy năm cắm rễ, đổ sông đổ biển.
Còn phải mang theo một quả bom hẹn giờ, sống chui lủi cả đời.
Nếu không giữ — chính tay tôi phải kết liễu Lục Phong.
Dạ dày quặn lên.
Tôi tấp xe vào lề, cúi xuống nôn khan, nhưng chẳng nôn ra gì.
Điện thoại reo — là người tôi cắt cử canh chừng Lục Phong.
“Niên ca! Phong ca… mất tích rồi!”
Trong đầu tôi đùng một tiếng.
“Không phải tao đã dặn phải trông cho kỹ sao?!”
“Em… em chỉ đi vệ sinh có chút xíu, quay lại thì không thấy đâu nữa! Còn để lại một mảnh giấy…”
“Viết gì?!”
Giọng thằng bé lạc đi:
“Nó viết… ‘Ca, đừng tìm. Chuyện tôi gây, tôi tự dọn.’”
Tôi đấm mạnh vào vô lăng.
Còi xe rú lên một tiếng dài, chói tai.
Tự dọn?
Dựa vào cái gì mà dọn?! Định đi tìm Tam gia để liều mạng à?!
Tôi lập tức nổ máy, lao như điên khắp thành phố.
Tôi biết hắn sẽ đi đâu.
Biệt thự ở ngoại ô — nơi Tam gia hay lui tới.
Hắn chỉ có thể đến đó.
Tôi đạp ga đến đáy, cảnh vật ngoài cửa sổ nhòe nhoẹt như tranh nước.
Trái tim như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Tám năm.
Tôi từng để mất hắn một lần.
Lẽ nào phải mất thêm lần nữa?
Đột nhiên, tôi nhận ra — câu hỏi mà Lục Phong từng ép tôi trả lời… tôi đã có đáp án từ lâu.
22
Tôi giấu xe ở một góc xa, rồi lén lút men theo bóng tối tiến vào biệt thự.
Trong nhà chỉ còn ánh đèn ở thư phòng.
Tôi áp sát cửa sổ, lặng lẽ quan sát bên trong.
Lục Phong đứng đó, quay lưng về phía tôi.
Tam gia ngồi sau bàn làm việc, trong tay cầm súng — họng súng nhắm thẳng vào hắn.
Bên cạnh còn vài thân tín đứng gườm gườm, sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.
Giọng Tam gia vang ra, lạnh buốt.
“Gan cậu to đấy.”
“Dám một mình mò tới tìm tôi?”
Lục Phong đáp bình thản, thậm chí có chút giễu cợt:
“Chứ sao nữa? Chẳng lẽ kéo cả Niên ca theo? Bắt anh ấy khó xử?”
Tam gia cười lạnh.
“Cũng biết nghĩ cho nó cơ đấy.”
“Tiếc là, nó đã chọn rồi.”
Tim tôi thắt lại.
Tôi biết hắn sẽ nói gì, nhưng khi nghe bằng chính tai mình, vẫn cảm thấy như bị xé một nhát giữa ngực.
“Nó chọn để cậu chết.”
Lưng Lục Phong khựng lại một thoáng.
Tuy sớm đoán được, nhưng khi nghe chính miệng Tam gia xác nhận, vẫn đau như bị đâm một dao.
“Vậy à…” — giọng hắn trầm xuống — “Cũng tốt.”
“Thế cậu còn trăn trối gì không?”
Lục Phong im lặng vài giây.
“Không còn gì. Nổ súng đi.”
Tam gia nâng súng lên.
Cơ thể tôi phản ứng trước cả suy nghĩ — tôi đá tung cửa phòng, xông thẳng vào.
“Tam gia!”
Tôi lao đến chắn trước mặt Lục Phong, lấy thân mình che chắn giữa hắn và họng súng kia.
Tam gia vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt sắc lạnh bắn thẳng về phía tôi.
“A Niên, mày đúng là chọn cái lá xấu nhất.”
Phía sau tôi, Lục Phong thở hổn hển, tức giận:
“Hạng Niên! Mẹ nó tránh ra! Ai bảo anh lo chuyện bao đồng!”
Tôi không quay đầu, chỉ nhìn Tam gia chằm chằm.
“Tam gia, bảy năm nay, tôi từng vào sinh ra tử vì ông, máu cũng đổ không ít… chỉ đổi lại một lần này.”
“Vì hắn?” — Tam gia chưa hạ súng — “Dựa vào cái gì?”
Tôi cố ép giọng cho bình tĩnh:
“Dựa vào cái mạng này của tôi. Vẫn là của ông.”
“Tôi đưa hắn đi, vĩnh viễn không quay lại. Tài sản, thế lực, tôi không cần. Chỉ xin ông buông tha một lần.”
Căn phòng chết lặng.
Chỉ còn tiếng thở nặng nề của từng người.
Cuối cùng, khẩu súng hạ xuống, hướng xuống sàn nhà.
Tam gia nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ thở dài — như già đi mấy tuổi trong một hơi thở.
“Dẫn hắn cút khỏi đây.”
“Đừng bao giờ để tao nhìn thấy hai đứa mày nữa.”
23
Tôi kéo Lục Phong lui từng bước, rời khỏi thư phòng, ra khỏi biệt thự.
Không ai ngăn.
Chỉ đến khi ngồi lại trong xe, động cơ rồ lên chạy xa khỏi nơi đó, tay tôi vẫn còn run.
Lục Phong ngồi ghế phụ, không nói lời nào.
Cửa kính mở, gió đêm lùa vào, lạnh buốt như đá xuyên qua da thịt.
Tôi lái mãi không biết đi đâu, đến khi bầu trời phía xa bắt đầu hửng sáng.
Tôi dừng xe ven một đoạn quốc lộ vắng, tắt máy.
Không gian tĩnh lặng, kéo dài như vô tận.
Cuối cùng, Lục Phong là người phá vỡ sự im lặng.
“Vì sao?” — giọng hắn khàn đục.
Tôi không nhìn hắn, mắt vẫn dán vào con đường phía trước.
“Không biết.”
“Có đáng không?” — hắn hỏi — “Bảy năm để cứu một thứ phiền phức như tôi.”
“Câm miệng.”
Hắn cười khẽ, giọng đầy chua chát:
“Hạng Niên, tôi đúng là mắc nợ anh.”
“Bảy năm trước, nợ một lần, giờ lại thêm một lần nữa… đời này chắc chẳng trả nổi.”
Sợi dây căng trong lòng tôi cả đêm — đứt phựt.
Tôi bất ngờ lao tới, túm lấy cổ áo hắn, hung hăng hôn lên môi.
Thô bạo, không kỹ thuật.
Giống như phát tiết, lại như một kiểu xác nhận.
Xác nhận… hắn còn sống.
Xác nhận… hắn đang ở ngay đây, trong tầm tay tôi.
Lục Phong cứng người một khắc, rồi lập tức phản ứng lại — càng dữ dội hơn.
Răng va vào nhau, trong miệng là mùi máu tanh nồng.
Nhưng không ai muốn buông.
24
Nụ hôn kết thúc, chúng tôi thở hổn hển buông ra, trán tựa vào nhau.
Lục Phong liếm nhẹ vết rách trên môi, ánh mắt nóng như thiêu:
“Thế này là gì đây? Giải an ủi à?”
Tôi nhìn hắn, ngực phập phồng kịch liệt.
“Coi như tiền lãi mày nợ tao.”
Hắn bật cười, hơi thở phả thẳng vào mặt tôi:
“Thế còn tiền gốc? Tính trả sao?”
“Dùng cả nửa đời còn lại mà trả. Trả dần.”
Nói xong, tôi buông hắn ra, nổ máy xe.
“Đệch…”
Lục Phong khẽ chửi, nhưng khoé miệng lại không kìm được mà cong lên.
“Hạng Niên, cuối cùng anh cũng chịu ngừng giả bộ rồi.”
Chiếc xe nhập vào dòng người ngày càng đông trên quốc lộ, chạy về phía trước – nơi chẳng ai biết rõ sẽ dẫn tới đâu.
Hắn hỏi: “Đi đâu đây?”
Tôi đáp: “Không biết.”
Lục Phong thả lỏng người, dựa vào ghế, nhắm mắt lại.
“Vậy thì tuỳ. Miễn là anh đừng giả vờ không quen tôi nữa, anh đi đâu… tôi cũng đi theo.”
Nắng sớm xuyên qua cửa kính, đổ lên khuôn mặt hắn.
Hắn bất chợt mở mắt, nhìn sang tôi.
“Ca.”
“Ừ?”
“Thử không?”
“Thử gì?”
“Thử xem… anh nuôi nổi tôi không.”
Tôi nhìn con đường dài trước mặt, khoé môi cuối cùng cũng nhếch lên một nét cong nhẹ nhõm.
“Thử thì thử.”
— TOÀN VĂN HOÀN —