MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐặc Vụ Tình TrườngChương 11: Vòng xoáy nghi ngờ

Đặc Vụ Tình Trường

Chương 11: Vòng xoáy nghi ngờ

961 từ · ~5 phút đọc

Trong căn phòng nhỏ ẩm thấp của một nhà kho bỏ hoang, ngọn đèn dầu cũ kỹ hắt ra ánh sáng lờ mờ. Hàn Dương và Lục Diệp ngồi đối diện nhau, không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ nhích từng nấc. Sau cuộc thoát hiểm gang tấc, cả hai đều thấm mệt, nhưng trong lòng lại chẳng thể yên.

Lục Diệp buông khẩu súng xuống bàn, đôi mắt chăm chăm nhìn vào tấm bản đồ nhàu nát. Cô thì thầm: “Nếu thực sự có kẻ nội gián, nghĩa là từ đầu đến cuối chúng ta đều bị dắt mũi. Mọi bước đi của ta đều nằm trong tay kẻ khác.”

Hàn Dương gật đầu, giọng anh khàn khàn vì kiệt sức nhưng vẫn kiên định: “Đúng vậy. Vấn đề là phải tìm cách xác minh, nếu không, bất kỳ hành động nào của ta cũng đều vô nghĩa.”

Không khí nặng nề bao trùm. Một lúc lâu, Lục Diệp khẽ hỏi: “Anh thật sự nghi ngờ An Khải đến thế sao? Người đàn ông đó đã từng liều chết bảo vệ đồng đội, thậm chí suýt bỏ mạng. Nếu anh ấy phản bội… thì tất cả những gì trước kia chẳng lẽ đều là giả?”

Hàn Dương nhìn sâu vào mắt cô, thấy rõ sự rối loạn trong tâm trí. “Anh không muốn nghi ngờ ai cả, nhưng chúng ta đang ở trong cuộc chơi sinh tử. Không loại trừ bất kỳ khả năng nào. Em đừng để cảm xúc làm mờ lý trí.”

Lời nói đó khiến trái tim Lục Diệp nặng trĩu. Cô biết anh đúng, nhưng niềm tin đã từng đặt nơi An Khải quá lớn, đến mức nghĩ đến chuyện anh ta phản bội thôi cũng khiến cô khó thở.

Tiếng điện thoại mật vang lên một tiếng “tít” khô khốc, phá vỡ bầu im lặng. Hàn Dương bật máy, trên màn hình hiện ra chuỗi số lạ. Anh chần chừ một giây, rồi mở. Giọng nói rè rè vang lên: “Các cậu vẫn còn sống. Tốt lắm. Nếu muốn biết ai phản bội, hãy đến địa điểm này.” Kèm theo đó là một dãy tọa độ.

Âm thanh biến mất ngay sau đó. Hàn Dương cau mày, trong mắt lóe lên tia cảnh giác. “Chắc chắn là bẫy.”

Lục Diệp ngẫm nghĩ, rồi khẽ nói: “Nhưng cũng có thể là cơ hội duy nhất để ta lần ra sự thật. Nếu bỏ qua, ta sẽ mãi ở thế bị động.”

Hàn Dương im lặng, gõ ngón tay xuống mặt bàn. Cuối cùng, anh quyết định: “Đi. Nhưng chúng ta phải chuẩn bị mọi tình huống xấu nhất.”

Hai người lên đường ngay trong đêm. Thành phố về khuya lạnh lẽo, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường nham nhở ổ gà. Từng chiếc xe tải nặng nề lăn bánh qua, tiếng động cơ hòa vào bóng tối như tiếng gầm gừ của quái thú.

Điểm hẹn là một khu chung cư cũ bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. Cửa sắt han gỉ, kính vỡ lả tả, tường loang lổ vết rêu phong. Bầu không khí ẩm mốc khiến người ta sởn gai ốc.

Họ tiến vào, súng lăm lăm trong tay. Tầng một trống rỗng, chỉ có vài chiếc ghế gãy và mảnh vỡ thủy tinh. Cả hai leo lên tầng hai, tim đập thình thịch theo từng bước chân vang vọng.

Bất ngờ, một bóng người xuất hiện trong hành lang, gương mặt che kín bằng mũ trùm. Hắn đưa tay ra hiệu giữ im lặng, rồi ném về phía họ một chiếc USB. Giọng nói thì thào: “Trong này có bằng chứng. Mau đi, chúng đang đến.”

Chưa kịp phản ứng, tiếng súng nổ dồn dập vang lên từ phía sau. Cửa sổ vỡ tung, loạt đạn xé gió lao tới. Người đàn ông trùm mũ gục xuống ngay lập tức, máu loang đỏ nền xi măng.

“Chạy!” Hàn Dương hét lên, kéo Lục Diệp lao về phía cầu thang. Tiếng bước chân địch đuổi theo rầm rập, từng viên đạn bắn sát sườn.

Cả hai trượt xuống hành lang tối, phá cửa lao ra ngoài. Bóng đêm ôm trọn, gió lạnh quất rát mặt. Tim Lục Diệp đập dồn dập, tay cô vẫn nắm chặt chiếc USB như nắm lấy sinh mệnh.

Khi đã an toàn trong một con hẻm vắng, cả hai mới dừng lại, thở hổn hển. Hàn Dương nhìn chiếc USB trong tay cô, ánh mắt căng thẳng. “Có thể đây là chìa khóa vạch trần kẻ phản bội. Nhưng cũng có thể là mồi nhử dẫn ta vào cạm bẫy sâu hơn.”

Lục Diệp lặng im, bàn tay run nhẹ. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh An Khải – ánh mắt kiên nghị, nụ cười bình thản. Nếu trong USB có bằng chứng chống lại anh ta, liệu cô có đủ dũng khí để tin?

Hàn Dương đặt tay lên vai cô, giọng trầm ấm nhưng cứng rắn: “Dù bên trong là gì, chúng ta phải đối mặt. Sự thật sẽ không vì ta trốn tránh mà biến mất.”

Cô ngước nhìn anh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Giữa cơn bão nghi ngờ, sự kiên định của Hàn Dương giống như chiếc neo giữ cô khỏi chìm xuống vực sâu.

Đêm đó, trong căn hầm bí mật, họ bật máy tính để mở chiếc USB. Màn hình sáng lên, hiện ra những tệp tin mã hóa. Trước khi kịp giải mã, một dòng chữ đỏ rực hiện ra: “Kẻ phản bội ở ngay bên cạnh các ngươi.”

Không gian như đông cứng. Hàn Dương và Lục Diệp lặng người nhìn nhau, lòng tràn đầy nỗi bất an. Ai đó đang theo dõi từng bước chân của họ – và kẻ ấy vẫn chưa lộ mặt.