Tiếng bước chân vội vã dội lại trong hành lang hẹp, hơi thở còn phả ra từng luồng khói trắng. Hàn Dương và Lục Diệp vừa thoát khỏi vòng vây, chưa kịp nghỉ ngơi đã phải tìm chỗ ẩn nấp trong một căn phòng bỏ hoang của khu công nghiệp cũ. Bên ngoài, tiếng còi hú và ánh đèn chớp đỏ lướt qua như lưỡi dao lia trên bầu trời đêm.
Lục Diệp áp lưng vào tường, ngón tay vẫn giữ chặt cò súng. Đôi mắt cô ánh lên vẻ trầm ngâm, nỗi ám ảnh từ câu nói cuối cùng của gã sẹo vẫn ám ảnh. Cô thầm nhắc lại: “Mồi nhử…” Nếu đây chỉ là bước khởi đầu, vậy thì họ đã rơi trọn vào bàn cờ do kẻ khác sắp đặt.
Hàn Dương rút điện thoại mật mã, gõ nhanh vài dòng tín hiệu. Trên màn hình, đèn báo nhấp nháy chứng tỏ đường truyền đã kết nối. Anh gửi tín hiệu SOS về trụ sở, kèm theo tọa độ. Nhưng chỉ vài giây sau, tín hiệu bị chặn đứng, màn hình đen ngòm. Một vệt nếp nhăn sâu hiện trên trán anh. “Chúng ta bị gây nhiễu. Rõ ràng có kẻ biết trước đường đi nước bước.”
Lục Diệp cắn chặt môi, bàn tay siết lại. Cô không muốn tin, nhưng sự thật hiển hiện: có người trong tổ chức đã phản bội. “Nếu đúng vậy, anh nghĩ là ai?”
Anh im lặng một lúc, ánh mắt tối lại. “Danh sách nghi ngờ không ít. Nhưng có ba người có quyền tiếp cận hồ sơ nhiệm vụ và biết rõ kế hoạch của chúng ta.”
“Ba người?” Lục Diệp nghiêng đầu, chờ đợi.
“Thượng tá Minh – người trực tiếp giao lệnh. Trung úy Tạ Phong – phụ trách kỹ thuật liên lạc. Và…” Hàn Dương ngừng lại, giọng trầm xuống, “Đại úy An Khải – tổ phó của chúng ta.”
Cái tên cuối khiến Lục Diệp sững sờ. An Khải là người cô từng nhiều lần phối hợp, luôn tỏ ra tận tâm, thậm chí từng cứu cô khỏi một đợt tấn công bất ngờ. Trong lòng cô bùng lên cơn giằng xé dữ dội. “Không thể nào… Anh ấy không phải loại người đó.”
Hàn Dương nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nghiêm nghị: “Trong chiến tranh ngầm, em không thể tin bất cứ ai ngoài chính mình. Kẻ phản bội có thể khoác vỏ bọc hoàn hảo, càng khiến ta khó nhận ra.”
Khoảnh khắc ấy, bầu không khí đặc quánh như sắp nghẹt thở. Ngoài kia, tiếng chó sủa vang dội, pha lẫn tiếng máy xe gầm rú. Quân địch đang rà soát từng con đường. Thời gian không còn nhiều.
Lục Diệp hít một hơi sâu, cố gắng dập tắt cảm xúc riêng để giữ tỉnh táo. “Giờ chúng ta phải làm gì?”
“Rút lui trước đã.” Hàn Dương hạ giọng, kiểm tra lại súng đạn. “Không liên lạc được với trụ sở, chúng ta buộc phải tự tìm đường. Nhưng trước tiên, cần xác định xem trong ba người kia, ai là bóng ma thật sự.”
Họ quyết định rời căn phòng. Bóng đêm nuốt chửng hai thân ảnh gọn ghẽ, lặng lẽ di chuyển qua những ngõ hẹp. Trên mái nhà, ánh đèn pha lia qua lia lại, như bàn tay khổng lồ đang săn tìm con mồi.
Đến một ngã ba vắng vẻ, Hàn Dương khựng lại. Anh giơ tay ra hiệu dừng. Lục Diệp lập tức áp sát, mắt đảo quanh. Từ phía xa, một nhóm người lạ xuất hiện, ăn mặc như công nhân bình thường nhưng cử chỉ lại vô cùng cảnh giác. Một kẻ trong số đó áp máy bộ đàm vào tai, thì thầm vài câu rồi phân tán thành nhiều hướng.
“Đội truy quét,” Hàn Dương nhận định, “chúng đã biết ta chạy về hướng này.”
“Làm sao chúng có thể xác định nhanh đến thế?” Lục Diệp rít qua kẽ răng.
Anh không trả lời. Nhưng trong lòng, câu trả lời đã rõ ràng: chỉ có kẻ nắm trong tay dữ liệu định tuyến mới có thể báo chính xác vị trí của họ. Nghĩa là… nội gián thật sự tồn tại.
Trong tình thế cấp bách, cả hai len lỏi qua bãi container khổng lồ, nấp giữa những thùng hàng han gỉ. Mùi dầu máy hăng hắc, không khí ẩm thấp bức bối. Tiếng bước chân truy đuổi càng lúc càng gần, tiếng bộ đàm rè rè truyền lệnh: “Khóa chặt vòng ngoài, không để ai thoát.”
Tim đập dồn dập, Lục Diệp ghé sát tai Hàn Dương thì thầm: “Nếu bị bắt ở đây, chúng ta chẳng khác nào cá trong chậu.”
Anh khẽ gật đầu, đôi mắt lóe sáng tia quyết đoán. “Vậy thì phải mạo hiểm. Bọn chúng chắc chắn không ngờ ta sẽ tấn công ngược.”
Lời vừa dứt, anh tung tín hiệu tay. Lục Diệp hiểu ngay, rút dao găm chuẩn bị. Khi hai bóng người kẻ thù vừa tiến đến gần, Hàn Dương bất ngờ lao ra, tung cú đá mạnh vào ngực tên đi đầu. Tiếng va chạm khô khốc, hắn bật ngửa. Ngay khoảnh khắc đó, Lục Diệp như bóng ma vụt qua, lưỡi dao vạch một đường gọn lỏn, khống chế tên còn lại trước khi hắn kịp kêu lên.
Cả hai nhanh chóng lột bộ quần áo công nhân của chúng, thay vào người. Trong bóng tối, sự tráo đổi diễn ra chỉ trong vài chục giây. Khi nhóm địch còn lại chạy tới, họ chỉ thấy hai “đồng đội” ra hiệu tay, rồi lẫn vào đoàn người.
Thoát hiểm trong gang tấc, nhưng lòng họ không hề nhẹ nhõm. Thay áo quần chỉ là tạm thời. Vấn đề lớn nhất vẫn còn đó: kẻ phản bội là ai, và đang theo dõi từng bước đi của họ.
Khi đã yên vị trong một căn phòng nhỏ khác, Lục Diệp không kìm được nữa, hỏi dồn: “Anh thật sự nghi ngờ An Khải sao? Nếu anh ấy vô tội thì sao? Lẽ nào chúng ta lại đẩy người từng cứu mạng mình vào hố sâu?”
Hàn Dương im lặng một hồi, ánh mắt chìm trong bóng tối. Rồi anh khẽ đáp: “Anh không muốn tin. Nhưng nhiệm vụ này không cho phép tình cảm chi phối. Nếu An Khải sạch, sự thật sẽ chứng minh. Còn nếu không…” Anh siết chặt súng, giọng dứt khoát, “Anh sẽ tự tay kết thúc phản đồ.”
Khoảnh khắc đó, không khí lạnh buốt bao trùm. Lục Diệp nhìn anh, trong lòng dấy lên cơn bão cảm xúc. Cô hiểu, con đường phía trước sẽ đầy máu và phản bội. Và sớm muộn gì, sự thật cũng sẽ phơi bày.