Khẩu súng lạnh lẽo chĩa thẳng vào ngực khiến không khí như đông cứng lại. Lục Diệp khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối, nhận diện kẻ vừa xuất hiện. Gã cao to, vết sẹo chạy dài trên má, đôi mắt chứa sự tàn độc của kẻ từng trải qua vô số trận sống còn. Chỉ một cái nhìn, cô đã hiểu đây không phải tay lính quèn.
“Không ngờ tổ chức lại cử nữ đặc vụ đến tận đây.” Giọng hắn khàn khàn, chậm rãi vang lên, như cố tình khiêu khích. “Còn ngươi…” ánh mắt hắn lia sang Hàn Dương, nhếch mép cười, “ta biết mặt rồi. Thật thú vị khi hai con mồi lại tự dâng đến cửa.”
Hàn Dương không đáp, ánh mắt lạnh lùng, khẩu súng trong tay nâng lên. Khoảnh khắc ấy, chỉ cần một tiếng cò súng vang, máu sẽ nhuộm đen màn đêm.
Lục Diệp giữ bình tĩnh, đầu óc tính toán nhanh như tia chớp. Cô biết ở khoảng cách này, chỉ cần họ phân tâm, đối phương sẽ nổ súng trước. “Anh, bên phải có bóng người,” cô khẽ thì thầm, đủ để Hàn Dương nghe.
Ngay lập tức, tiếng xào xạc vang lên. Từ hai bên, thêm ba tên nữa tiến ra, súng lăm lăm chĩa thẳng. Họ bị bao vây hoàn toàn.
“Bỏ súng xuống, nếu không muốn chết ngay tại chỗ.” Gã sẹo ra lệnh, giọng chắc nịch.
Hàn Dương nhìn thoáng qua Lục Diệp. Ánh mắt họ giao nhau trong giây lát, không cần lời nói, cả hai đã ngầm hiểu ý. Anh hạ thấp súng, nhưng ngón tay vẫn đặt trên cò, sẵn sàng khai hỏa. Lục Diệp cũng làm động tác tương tự, từng cơ bắp căng lên như dây đàn.
Tên sẹo tiến lại gần, nụ cười nham hiểm hằn rõ trên mặt. “Khôn ngoan đấy. Ta sẽ đưa hai đứa về cho thủ lĩnh xử lý. Biết đâu, hắn lại hứng thú với một nữ đặc vụ xinh đẹp như ngươi.” Hắn đưa mắt lả lơi, đầy hàm ý nhục mạ.
Sự nhục mạ khiến máu trong người Lục Diệp sôi lên. Cô nghiến răng, cố giữ sự bình tĩnh để không để lộ sơ hở. Trong lòng, một tia quyết tâm rực cháy: thà chết, cô cũng không để mình rơi vào tay chúng.
Đúng lúc bầu không khí căng như dây đàn, Hàn Dương đột ngột hét lớn: “Nằm xuống!”
Tiếng hét vừa dứt, anh xoay người, bóp cò. Tiếng súng nổ chát chúa vang vọng cả khoảnh đất hoang. Viên đạn xé gió lao thẳng vào ngực tên đứng gần, hắn gục xuống ngay tức khắc. Cùng lúc, Lục Diệp lăn người sang một bên, rút dao găm giấu trong ủng, lia mạnh vào cổ kẻ áp sát. Máu phụt ra, ánh dao loáng lên trong bóng đêm.
Hai tên còn lại giật mình, vội bóp cò, đạn ghim xuống nền đất tóe lửa. Lục Diệp nhanh như cắt lao vào tường gạch, lăn người né tránh, rồi bắn trả hai phát gọn gàng. Một tên trúng đạn ngã sõng soài, còn lại ôm vai loạng choạng.
Tên sẹo thét lên đầy tức giận, lao đến. Hắn không bắn ngay mà vung súng như gậy, nhắm thẳng vào đầu Hàn Dương. Hai người giằng co quyết liệt, ánh mắt chạm nhau đầy sát khí. Cú đấm thép của hắn vụt tới, Hàn Dương kịp thời chặn lại, xoay người tung cú đá khiến đối phương lùi mấy bước.
“Chạy đi!” Hàn Dương hét với Lục Diệp.
Nhưng cô không bỏ chạy. Cô lao vào, súng chĩa thẳng, bắn nát chiếc đèn đường gần đó, khiến bóng tối bao trùm. Trong giây lát mất phương hướng, gã sẹo gầm lên, mắt đảo loạn. Chính khoảnh khắc ấy, Hàn Dương xoay người, ghì mạnh tay hắn, bẻ ngược, tước súng.
Tiếng xương gãy rắc rắc vang lên. Tên sẹo rú lên đau đớn, nhưng chưa kịp phản kháng, Hàn Dương đã thúc đầu gối vào bụng hắn, quật ngã xuống đất. Lục Diệp lập tức lao đến, kề súng vào thái dương hắn.
“Muốn sống thì nói. Ai đã bán đứng chúng tôi?” Giọng cô lạnh như thép, từng chữ sắc bén.
Tên sẹo thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa thù hận. “Các ngươi… không bao giờ thoát được. Thủ lĩnh đã biết hết mọi hành động của các ngươi. Nhà kho này… chỉ là mồi nhử…”
Câu nói dở dang thì hắn bật cười man rợ, cắn mạnh vào lưỡi. Máu trào ra, hắn gục ngay tại chỗ.
Lục Diệp sững người, đôi mắt ánh lên vẻ kinh hoàng. “Hắn thà chết chứ không hé môi…”
Hàn Dương cúi xuống, kiểm tra nhanh, rồi kéo tay cô đứng dậy. “Đi thôi. Nơi này chắc chắn sắp có quân tiếp viện. Ta không thể ở lại.”
Cả hai nhanh chóng rút lui qua con hẻm nhỏ, hòa mình vào màn đêm dày đặc. Tiếng còi xe, tiếng súng vọng lại từ xa như báo hiệu cơn bão đang ập đến.
Trong khi chạy, tim Lục Diệp đập dồn dập, không chỉ vì vừa thoát khỏi cửa tử, mà còn vì lời gã sẹo để lại. “Mồi nhử”… Nếu tất cả thật sự đã nằm trong kế hoạch của chúng, thì cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn họ tưởng.
Khi cuối cùng tìm được chỗ an toàn, cả hai dừng lại, thở hổn hển. Hàn Dương chống tay vào tường, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía xa. “Có kẻ trong tổ chức đã phản bội. Nếu không tìm ra, chúng ta sẽ mãi là con mồi.”
Lục Diệp gật đầu, bàn tay siết chặt súng. Trong mắt cô, ngọn lửa quyết tâm cháy bừng. Dù kẻ phản bội là ai, cô cũng sẽ lôi hắn ra ánh sáng, bằng mọi giá.