MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐặc Vụ Tình TrườngChương 8: Dấu hiệu bất thường

Đặc Vụ Tình Trường

Chương 8: Dấu hiệu bất thường

914 từ · ~5 phút đọc

Gió đêm thổi hun hút qua những dãy nhà đổ nát, kéo theo mùi ẩm mốc và bụi khét. Trong căn phòng tạm trú chật hẹp, ánh đèn vàng hắt xuống khuôn mặt nghiêm nghị của Hàn Dương. Anh trải bản đồ, đánh dấu lại những tuyến đường mà bọn khủng bố thường xuyên di chuyển. Lục Diệp ngồi đối diện, ánh mắt chăm chú nhưng trong lòng không ngừng vang lên hồi chuông cảnh giác.

“Có điều gì đó không ổn,” cô nói nhỏ, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ cũ. “Những kẻ tối qua xuất hiện gần căn cứ không giống lính canh thông thường. Hành động của họ rất chuyên nghiệp, giống như đang tìm kiếm ai đó.”

Hàn Dương gật khẽ. “Anh cũng nghĩ vậy. Nếu họ phục kích, nghĩa là thông tin của ta có khả năng đã bị rò rỉ.” Giọng anh trầm xuống, ẩn chứa sự căng thẳng khó giấu.

Trong giây lát, cả hai im lặng, chỉ nghe tiếng đồng hồ cũ trên tường kêu tích tắc. Bầu không khí đặc quánh, như một lớp sương mù vô hình phủ kín căn phòng. Lục Diệp cắn nhẹ môi, ký ức về những nhiệm vụ trước đây chợt ùa về: đồng đội ngã xuống chỉ vì một sơ suất nhỏ, một tin tức bị bán đứng. Cô không muốn lịch sử lặp lại.

Để phá vỡ sự im lặng, cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ngoài kia, phố xá tối om, thỉnh thoảng có ánh đèn xe vụt qua rồi mất hút. “Chúng ta phải thay đổi kế hoạch,” cô nói, giọng dứt khoát. “Nếu cứ đi theo lộ trình cũ, chắc chắn sẽ bị lộ.”

Hàn Dương nhìn cô thật lâu. Ở Lục Diệp, anh luôn thấy sự kiên định và quyết đoán – phẩm chất khiến cô khác biệt với nhiều đặc vụ khác. “Anh đồng ý. Nhưng thay đổi thế nào, chúng ta cần tính toán cẩn thận. Một sai sót nhỏ sẽ đẩy cả đội vào nguy hiểm.”

Lục Diệp quay lại bàn, lấy ra tập tài liệu thu thập từ đêm trước. Cô trải từng tấm ảnh, từng dòng ghi chú. “Hãy xem, ở khu vực phía tây thành phố, có một nhà kho bị bỏ hoang nhiều năm. Nhưng gần đây, đèn trong đó bật thường xuyên. Camera đường phố cho thấy vài chiếc xe lạ ra vào ban đêm. Em nghĩ đây chính là điểm trung chuyển vũ khí của chúng.”

Hàn Dương nhìn kỹ ảnh, đôi mắt lóe lên tia sáng. “Khả năng cao. Nếu ta xác nhận được, sẽ tiến gần thêm một bước trong việc lần ra tung tích thủ lĩnh.”

Khoảnh khắc đó, cả hai đồng thời cúi xuống bản đồ, khoảng cách giữa họ rút ngắn đến mức hơi thở như quện vào nhau. Lục Diệp bất giác căng người, nhưng không rời mắt khỏi nhiệm vụ. Hàn Dương cũng cảm nhận sự gần gũi kỳ lạ, một cảm giác vừa ấm áp vừa nguy hiểm – như đứng trên ranh giới mỏng manh giữa lý trí và bản năng.

Để tránh xao nhãng, anh đứng thẳng dậy, giọng khàn khàn: “Anh sẽ đi kiểm tra trước, em ở lại quan sát, đảm bảo liên lạc thông suốt.”

“Không.” Lục Diệp đáp ngay, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cùng đi. Đây không chỉ là nhiệm vụ của anh, cũng không phải lần đầu em đối diện nguy hiểm. Nếu chia tách, khả năng bị gài bẫy càng cao.”

Lời nói của cô khiến Hàn Dương khựng lại. Anh biết cô nói đúng, nhưng bản năng bảo vệ lại thôi thúc anh giữ cô khỏi vòng nguy hiểm. Cuối cùng, anh chỉ khẽ gật đầu, coi như ngầm đồng ý.

Họ chuẩn bị kỹ càng: kiểm tra súng, dao găm, thiết bị liên lạc, cả ống ngắm hồng ngoại. Lục Diệp buộc tóc gọn gàng, gương mặt hiện rõ vẻ lạnh lùng quyết liệt. Hàn Dương khoác áo khoác đen, bóng dáng vững chãi như tường thành. Khi hai người sánh vai rời khỏi căn phòng, bóng họ hòa vào màn đêm, mang theo khí chất sát thủ thầm lặng.

Con đường đến nhà kho im ắng bất thường. Không một tiếng động ngoài tiếng giày chạm lên mặt đất. Mỗi ngã rẽ đều khiến họ cảnh giác, từng ánh đèn đường cũng trở thành mối đe dọa tiềm ẩn. Lục Diệp đi phía sau, quan sát mọi chi tiết, tay đặt sẵn trên cò súng. Cô tin vào kỹ năng của bản thân, nhưng niềm tin lớn hơn đến từ người đàn ông đi cạnh.

Khi còn cách nhà kho khoảng trăm mét, Hàn Dương giơ tay ra hiệu dừng lại. Họ nấp vào bóng tối, quan sát kỹ. Một chiếc xe tải vừa dừng trước cổng, vài người đàn ông lực lưỡng bốc xuống những thùng gỗ lớn. Tiếng gõ kim loại vang vọng, khẳng định đó không phải hàng hóa bình thường.

“Vũ khí,” Lục Diệp thì thầm. Hàn Dương gật đầu, mắt không rời mục tiêu.

Họ tiếp tục quan sát, ghi lại toàn bộ quá trình bằng camera mini. Nhưng đúng lúc chuẩn bị rút lui, phía sau vang lên tiếng bước chân lạ. Cả hai lập tức xoay người, súng giương sẵn. Trong bóng tối, một gã đàn ông xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh, khẩu súng đen sì chĩa thẳng về phía họ.

Lục Diệp nín thở. Cái bẫy đã giăng ra từ trước mà họ không hề hay biết.