MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐặc Vụ Tình TrườngChương 13: Bến cảng trong bóng tối

Đặc Vụ Tình Trường

Chương 13: Bến cảng trong bóng tối

921 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời đêm chìm trong lớp mây dày đặc, trăng bị che khuất, chỉ còn ánh đèn vàng lẻ loi từ những cột điện rệu rã soi xuống mặt biển lăn tăn. Bến cảng cũ im lìm như một chứng nhân bị lãng quên, nhưng trong sự tĩnh mịch ấy, từng âm thanh nhỏ cũng trở nên rợn người. Tiếng sóng vỗ, tiếng gió rít qua khe hở nhà kho, và cả tiếng chân người vang vọng xa xăm.

Hàn Dương và Lục Diệp lặng lẽ tiến đến, từng bước chân nhẹ như lướt. Trên người họ chỉ mang theo vũ khí gọn gàng, tai nghe và thiết bị liên lạc nội bộ. Không có sự hỗ trợ nào khác, họ biết lần gặp gỡ này có thể là cái bẫy chết người.

Ánh mắt Lục Diệp căng thẳng, bàn tay nắm chặt khẩu súng ngắn. Cô nhìn quanh, mỗi thùng gỗ, mỗi chiếc container gỉ sét đều như ẩn chứa một bóng người rình rập. Hàn Dương đi sát cạnh, luôn quan sát phản ứng của cô. Anh hiểu trong lòng Lục Diệp là sự giằng xé dữ dội: giữa niềm tin vào An Khải và sự nghi ngờ do đoạn video gieo rắc.

Khi họ đến gần khoang chứa hàng số 7, một giọng nói trầm thấp vang lên từ bóng tối:
“Diệp… Dương… các cậu đã đến.”

Cả hai đồng loạt giơ súng, hướng về nơi phát ra âm thanh. Bóng người bước ra, gương mặt An Khải hiện rõ dưới ánh đèn mờ. Anh ta trông tiều tụy hơn trước, râu ria lún phún, quần áo xộc xệch. Nhưng ánh mắt ấy – ánh mắt từng khiến cả đội tin tưởng – vẫn sắc lạnh, kiên định.

“Đừng bắn. Là tôi.” – An Khải giơ hai tay lên.

Lục Diệp nghẹn ngào: “Anh… thật sự là anh?”

An Khải gật đầu, tiến lại vài bước nhưng giữ khoảng cách. “Tôi biết hai người đã xem đoạn video đó. Đó là thứ chúng muốn. Cái bẫy để chia rẽ chúng ta.”

Hàn Dương không hạ súng. Anh bước lên nửa bước, giọng sắc bén: “Chứng minh đi. Bằng chứng nào cho thấy anh không phản bội?”

Ánh mắt An Khải thoáng lộ vẻ mệt mỏi, nhưng anh không né tránh. Anh lấy từ túi áo ra một thiết bị nhỏ, đặt xuống đất, đẩy về phía họ. “Đây là dữ liệu gốc. Những đoạn video kia bị cắt ghép. Tôi đã truy lùng và lấy được từ nội gián. Nếu phân tích, các cậu sẽ thấy sự thật.”

Lục Diệp run lên, cúi xuống nhìn thiết bị. Nhưng trước khi kịp cầm lên, tiếng kim loại va chạm vang dội trong đêm. Từ trên cao, vài bóng đen lao xuống, súng ống chĩa thẳng.

“Ẩn nấp!” – Hàn Dương hét, kéo mạnh Lục Diệp ngã xuống sau container. Loạt đạn rít qua, tia lửa lóe sáng.

An Khải cũng xoay người, rút súng bắn trả. Tiếng súng nổ dồn dập, ánh chớp lóe lên từng đợt, soi rõ những kẻ đeo mặt nạ đen lẫn trong bóng tối.

“Chúng đã theo dõi anh từ đầu!” – Hàn Dương nghiến răng, bắn hạ một tên lao tới gần.

Lục Diệp tim đập loạn, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nã liên tiếp những phát đạn chuẩn xác. Mùi khói súng hòa cùng hơi mặn của biển, khiến không khí đặc quánh đến nghẹt thở.

Trong lúc hỗn loạn, một tên địch phóng dao găm nhắm thẳng lưng Hàn Dương. Lục Diệp hét lên: “Cẩn thận!” – rồi lao tới, đẩy anh sang một bên. Con dao sượt qua cánh tay cô, máu lập tức loang đỏ.

Hàn Dương quay lại, mắt lóe lửa giận. Anh hạ gục tên tấn công chỉ bằng một phát súng lạnh lùng, sau đó giữ chặt lấy Lục Diệp, lo lắng nhìn vết thương. “Em sao rồi?”

Cô cắn răng, mồ hôi rịn ra: “Chỉ là vết xước… vẫn chiến đấu được.”

Khoảnh khắc ấy, mắt An Khải ánh lên sự xót xa, nhưng anh không để lộ cảm xúc. Anh bắn gục thêm một tên nữa, rồi hét lớn: “Rút vào kho số 7, nhanh!”

Cả ba lao vào trong, đóng sập cánh cửa sắt nặng nề. Tiếng đạn gõ lách cách bên ngoài, nhưng cửa tạm thời giữ vững. Hơi thở dồn dập vang vọng trong không gian tối om.

Ánh đèn pin loe sáng, soi rõ gương mặt cả ba – mồ hôi, máu, và sự căng thẳng cực độ. An Khải chống tay lên gối, giọng trầm khàn: “Tôi không có nhiều thời gian. Chúng biết tôi đang giữ dữ liệu. Nếu các cậu không tin, hãy kiểm chứng nó. Nhưng hãy nhớ… kẻ đứng sau không chỉ là một tổ chức khủng bố, mà còn có bàn tay từ bên trong lực lượng.”

Lục Diệp tròn mắt: “Anh nói… có kẻ phản bội trong quân đội?”

An Khải gật, ánh mắt nặng nề: “Đúng. Và hắn ta đang điều khiển tất cả như những quân cờ.”

Lời nói ấy rơi xuống như một nhát dao lạnh lẽo, khiến cả Hàn Dương lẫn Lục Diệp thoáng rùng mình.

Ngoài kia, tiếng bước chân và tiếng gõ cửa sắt vang dồn dập. Thời gian không còn nhiều. Hàn Dương siết chặt súng, ánh mắt dứt khoát: “Chúng ta sẽ kiểm chứng dữ liệu. Nhưng trước hết, phải sống sót thoát khỏi nơi này.”

Trong ánh sáng nhập nhoạng, ba con người – từng đồng đội, giờ lại đứng giữa hoài nghi và niềm tin – chuẩn bị cho trận chiến khốc liệt sắp ập đến.