Tiếng gõ cửa sắt mỗi lúc một dồn dập, vang vọng khắp không gian như tiếng trống trận thúc giục. Từng nhịp đập tim của Lục Diệp như hòa cùng âm thanh đó, căng lên đến mức nghẹt thở. Vết thương nơi cánh tay đau nhói, máu rịn ra nhuộm đỏ cả tay áo, nhưng cô siết chặt khẩu súng, ánh mắt không hề dao động.
Hàn Dương nghiêng người, kiểm tra khe hở nhỏ trên cánh cửa. Bóng người di chuyển bên ngoài dày đặc, ít nhất hơn chục kẻ được trang bị súng tiểu liên và áo chống đạn. Anh lẩm bẩm, giọng trầm thấp:
“Chúng không định để chúng ta sống rời khỏi nơi này.”
An Khải ngồi dựa lưng vào tường, bàn tay nắm chặt thiết bị dữ liệu trong túi. Gương mặt anh hiện rõ vẻ kiệt sức nhưng đôi mắt sáng quắc, giống như một ngọn lửa đang cháy bùng trong đêm tối. Anh nói:
“Cửa này chỉ cầm cự thêm vài phút. Chúng ta phải tìm đường thoát khác. Có một lối ngầm sau kho, dẫn ra bến tàu bỏ hoang.”
Lục Diệp ngẩng lên, vừa siết băng gạc tạm cho vết thương vừa hỏi: “Anh chắc chứ?”
An Khải gật mạnh: “Tôi từng dùng nó trước đây. Chỉ cần cầm cự đủ thời gian, chúng ta có thể thoát.”
Hàn Dương lập tức đưa ra quyết định. Anh phân công nhanh gọn: “Anh Khải dẫn đường. Diệp đi giữa. Tôi chặn hậu. Nếu có kẻ nào đuổi theo, tôi sẽ xử lý.”
Không còn thời gian bàn cãi, họ di chuyển nhanh vào sâu bên trong kho. Những thùng gỗ chất chồng, bụi bặm phủ kín, hằn lên dấu vết của năm tháng bỏ hoang. Giữa bóng tối, ánh đèn pin loe sáng dẫn lối, tạo thành một vệt sáng duy nhất trong không gian u ám.
Chỉ vừa đi được vài bước, tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Cánh cửa sắt bị phá tung bằng chất nổ. Tia lửa lóe sáng, khói bụi mịt mù. Những kẻ đeo mặt nạ đồng loạt tràn vào, súng nổ chát chúa.
“Chạy!” – Hàn Dương hét lớn, đồng thời nổ súng bắn trả. Đạn găm vào những thùng gỗ, mảnh vỡ bay tứ tung. Anh di chuyển liên tục, vừa che chắn cho đồng đội, vừa ngăn địch áp sát.
An Khải dẫn Lục Diệp chạy ngoằn ngoèo qua các lối đi hẹp. Dù mệt mỏi, anh vẫn nhớ rõ từng ngóc ngách của nơi này. Đến cuối dãy, anh nhanh chóng kéo một tấm sắt nặng nề, để lộ ra chiếc cửa sập gỉ sét.
“Đây rồi!” – Anh thở gấp, đẩy mạnh nắp hầm.
Lục Diệp cúi xuống, nhìn thấy đường hầm tối đen, hơi ẩm bốc lên. Cô không kịp do dự, lập tức trượt xuống, khẩu súng vẫn cầm chắc trong tay. An Khải theo sau, quay lại nhìn Hàn Dương.
“Đi mau!” – anh gào lên.
Nhưng Hàn Dương vẫn chưa rời vị trí. Anh bắn hạ thêm hai tên nữa, che chắn cho đồng đội thoát xuống. Khi thấy tình thế ngày càng áp đảo, anh mới nhảy vào hầm, đóng sập nắp lại. Tiếng kim loại chát chúa vang lên, ngay sau đó là hàng loạt tiếng đạn dồn dập gõ lên cánh cửa phía trên.
Đường hầm hẹp và tối om, mùi ẩm mốc nồng nặc. Ba người di chuyển nhanh, tiếng thở gấp gáp vang vọng trong khoảng không chật chội. Ánh sáng từ đèn pin quét qua những bức tường phủ rong rêu, soi rõ từng giọt nước nhỏ xuống lách tách.
Đi được một đoạn dài, Lục Diệp khựng lại. Vết thương ở tay khiến cô mất nhiều máu hơn dự tính, đôi chân bắt đầu run rẩy. Hàn Dương nhận ra, lập tức đỡ lấy cô. “Em không sao chứ?”
Cô lắc đầu, gượng cười: “Em còn đi được. Đừng lo cho em, lo cho nhiệm vụ.”
Nhìn sự kiên định trong ánh mắt cô, Hàn Dương siết chặt bàn tay quanh eo Lục Diệp, đỡ cô bước tiếp. Khoảnh khắc ấy, trong lòng anh bùng lên ngọn lửa quyết tâm – dù thế nào cũng phải bảo vệ người con gái này.
Cuối cùng, họ đến lối ra. Một tấm cửa gỗ mục nát dẫn ra phía bến tàu bỏ hoang. An Khải cẩn thận hé mở, quan sát xung quanh. Bầu trời đã ngả màu xám xịt, sương đêm giăng kín, che khuất tầm nhìn. Không có bóng địch nào ở gần.
Cả ba trườn ra, hít một hơi không khí tự do, nhưng chưa kịp thở phào thì tiếng động cơ gầm rú vang lên. Từ xa, ba chiếc xe tải chở đầy vũ trang đang tiến đến, ánh đèn pha quét sáng rực cả bến cảng.
“Chúng bao vây cả lối thoát!” – Lục Diệp hoảng hốt.
Hàn Dương nghiến răng, lập tức đưa ra quyết định: “Không thể đối đầu trực diện. Phải ẩn nấp, rồi tìm cách vòng ra khu nhà điều hành cũ. Từ đó, chúng ta có thể phát tín hiệu cầu viện.”
An Khải đồng ý, dẫn họ lách vào những đống container han gỉ. Tiếng xe, tiếng bước chân địch vang dậy khắp nơi. Cả ba di chuyển chậm rãi, tim đập dồn dập từng nhịp.
Đột nhiên, một ánh đèn pin quét thẳng về phía họ. Cả nhóm lập tức ép sát vào vách container, nín thở. Tiếng bước chân tiến lại gần, kẻ cầm đèn lia khắp nơi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Diệp siết chặt cò súng, mồ hôi túa ra lòng bàn tay.
Nhưng kẻ đó bất ngờ quay lưng, rời đi. Ba người thở phào nhẹ nhõm.
Họ tiếp tục vòng ra phía sau, nhưng bất ngờ một tiếng quát vang lên: “Chúng nó ở đây!” – rồi loạt đạn rít lên.
Không còn cách nào khác, cả ba buộc phải phản công. Tiếng súng nổ rền vang khắp bến cảng, ánh sáng lóe sáng giữa đêm tối. Hàn Dương bắn hạ từng tên, di chuyển linh hoạt như bóng ma. Lục Diệp, dù vết thương đau buốt, vẫn bắn chính xác, hạ gục kẻ địch lao tới gần.
An Khải cũng chiến đấu điên cuồng, nhưng anh luôn giữ chặt túi dữ liệu, như bảo vệ báu vật cuối cùng. Trong mắt anh, đó là chìa khóa để chứng minh sự trong sạch và lật mặt kẻ phản bội thực sự.
Cuộc đấu súng căng thẳng kéo dài, đạn bay như mưa. Trong tiếng hỗn loạn, Hàn Dương quát lớn: “Nhanh, vào nhà điều hành!”
Cả ba vừa bắn vừa chạy, cuối cùng cũng lao vào được căn nhà cũ. Cánh cửa gỗ đóng sập lại, ngăn chặn loạt đạn từ bên ngoài.
Trong bóng tối, hơi thở họ dồn dập. Ngoài kia, vòng vây vẫn chưa tan. Nhưng ít nhất, họ đã có chỗ ẩn nấp tạm thời – và cơ hội để lên kế hoạch cho bước tiếp theo.