MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐặc Vụ Tình TrườngChương 15: Bí mật trong dữ liệu

Đặc Vụ Tình Trường

Chương 15: Bí mật trong dữ liệu

1,079 từ · ~6 phút đọc

Bên trong căn nhà điều hành bỏ hoang, mùi gỗ mục và sắt gỉ xộc thẳng vào mũi, ánh sáng lờ mờ từ khe cửa sổ duy nhất len lỏi vào, soi rõ những lớp bụi phủ kín. Tiếng bước chân và tiếng quát tháo của đám vũ trang bên ngoài vẫn vọng lại, tạo nên áp lực vô hình đè nặng lên không khí.

Lục Diệp ngồi tựa lưng vào tường, bàn tay áp lên băng gạc nơi cánh tay đã thấm đầy máu. Dù sắc mặt tái nhợt, cô vẫn cố nén lại, đôi mắt không hề dao động. Hàn Dương quỳ cạnh cô, dùng con dao găm rạch mảnh áo của mình để thay băng mới. Anh vừa siết chặt vết thương cho cô, vừa thấp giọng:
“Em phải cầm máu, nếu không sẽ nguy hiểm. Đừng cố gượng quá.”

Lục Diệp khẽ gật đầu, mím môi chịu đau. Trong ánh mắt hai người, một sự kết nối im lặng lan tỏa, như thể mọi lời nói đều trở nên dư thừa.

An Khải lúc này ngồi ở góc đối diện, đặt chiếc túi da lên bàn gỗ mục nát. Anh mở nó ra, lấy ra ổ cứng nhỏ bọc trong lớp kim loại. Đôi tay run lên nhẹ vì xúc động, anh nói:
“Đây là dữ liệu mà bọn chúng sợ nhất. Nếu giải mã được, chúng ta sẽ có bằng chứng về kẻ đứng sau toàn bộ vụ khủng bố vừa rồi.”

Hàn Dương nhìn anh chăm chú: “Anh đã từng kiểm tra nó chưa?”

“Chỉ thoáng qua. Mật mã bảo mật cực cao, tôi không đủ thiết bị để mở. Nhưng tôi chắc chắn trong này có thông tin nội bộ cấp cao. Nếu không, bọn chúng sẽ không liều mạng như thế để truy sát tôi.” – giọng An Khải khàn đi, pha lẫn uất nghẹn.

Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng động mạnh vang lên. Cả ba lập tức giương súng, chĩa về phía cửa. Nhưng chỉ là một tấm gỗ bị gió đập xuống. Bầu không khí căng như dây đàn khiến từng giây trôi qua dài bất tận.

Lục Diệp lấy lại hơi thở, lên tiếng: “Chúng ta không thể cứ ngồi chờ. Phải phát tín hiệu cầu viện ngay. Bộ đàm còn hoạt động không?”

Hàn Dương rút chiếc bộ đàm từ thắt lưng, kiểm tra. Sóng chập chờn, tín hiệu yếu đến mức chỉ còn vài vạch. Anh nghiêm giọng: “Ở đây bị nhiễu sóng. Muốn phát đi xa, phải leo lên nóc nhà hoặc cột anten gần cảng.”

An Khải chau mày: “Lúc này mà ra ngoài, chẳng khác nào tự nộp mạng.”

“Nhưng đó là lựa chọn duy nhất.” – Hàn Dương nói dứt khoát. Anh quay sang nhìn Lục Diệp, ánh mắt dịu lại: “Em ở lại đây nghỉ ngơi, để anh đi.”

Lục Diệp lắc đầu ngay, giọng kiên quyết: “Không. Em cũng đi. Nếu chỉ một mình anh, nguy cơ bị phục kích rất lớn. Ít nhất em còn có thể yểm trợ.”

Hai ánh mắt chạm nhau, sự quyết liệt trong cô khiến Hàn Dương không thể phản bác. Anh khẽ thở dài, gật nhẹ, rồi quay sang An Khải: “Anh ở lại bảo vệ dữ liệu. Đừng để nó rơi vào tay bất kỳ ai.”

An Khải siết chặt ổ cứng trong tay, ánh mắt sáng lên: “Tôi thề bằng mạng sống của mình.”

Kế hoạch được chốt. Hàn Dương và Lục Diệp chuẩn bị vũ khí, từng động tác đều nhanh gọn. Cả hai lặng lẽ đẩy cánh cửa gỗ sau nhà, hòa mình vào màn đêm đặc quánh. Không khí lạnh buốt phả vào mặt, mang theo hơi ẩm từ biển. Xa xa, ánh đèn pin và tiếng bước chân vẫn quét khắp bến cảng.

Họ men theo những container han gỉ, di chuyển nhẹ nhàng như hai chiếc bóng. Trăng bị mây che khuất, bóng tối trở thành đồng minh tạm thời. Lục Diệp cắn răng chịu đau, giữ chặt súng, từng bước đi đều toát lên sự kiên cường.

Hàn Dương quan sát xung quanh, rồi ra hiệu dừng lại. Phía trước, hai tên lính gác đang trò chuyện, súng vắt trên vai. Nếu đi tiếp sẽ bị phát hiện. Anh ra dấu “im lặng”, sau đó trườn sát đất. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh tiếp cận được, tung đòn hạ gục nhanh gọn, không gây tiếng động.

Lục Diệp yểm trợ phía sau, ánh mắt ngời sáng ngưỡng mộ. Cô nhận ra mỗi động tác của Hàn Dương đều thuần thục và chính xác, thể hiện bản năng của một chiến binh thực thụ.

Họ tiếp tục tiến gần cột anten cũ nằm trên mái tòa nhà điều hành phụ. Khi còn cách khoảng hai mươi mét, đột nhiên loạt đèn pha bật sáng, rọi thẳng xuống. Tiếng còi báo động rú lên, phá vỡ màn đêm.

“Phát hiện rồi!” – Hàn Dương hét khẽ.

Ngay lập tức, hàng loạt tiếng súng vang lên. Hai người lao vào lô container, né tránh từng viên đạn bay xé gió. Kim loại tóe lửa, mảnh vụn bắn tung tóe.

Lục Diệp áp lưng vào Hàn Dương, vừa bắn trả vừa thở dốc: “Không còn đường lui, phải tiến lên thôi!”

Anh gật mạnh, ánh mắt bùng lên quyết tâm. Cả hai đồng loạt lao ra, vừa chạy vừa nổ súng. Những bóng đen gục xuống, nhưng lại có nhiều tên khác tràn đến.

Cuối cùng, họ cũng tới chân tòa nhà. Hàn Dương nhanh chóng đẩy Lục Diệp lên trước, rồi leo theo. Tiếng súng truy sát không ngừng vang dội phía sau. Khi lên tới nóc, anh lắp anten cho bộ đàm, điều chỉnh tín hiệu.

“Đây là đội đặc nhiệm Hắc Ảnh, tọa độ 23-7-5, cần hỗ trợ khẩn cấp. Lặp lại, cần hỗ trợ khẩn cấp!” – giọng anh vang dội qua kênh truyền thông.

Sóng nhiễu mạnh, tín hiệu chập chờn. Lục Diệp nín thở, cầu mong một hồi đáp.

Cuối cùng, trong tiếng rè rè, giọng trầm quen thuộc vang lên: “Hắc Ảnh đã nhận. Cố thủ vị trí, lực lượng chi viện đang trên đường.”

Khoảnh khắc đó, cả hai thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm nhẹ nhõm chưa kịp kéo dài, thì loạt đạn dữ dội bắn thẳng lên mái nhà, làm những mảnh bê tông vỡ tung.

“Xuống mau!” – Hàn Dương kéo Lục Diệp ngã xuống, ôm chặt lấy cô để che chắn. Tiếng nổ rền vang, bụi bay mù mịt.

Trong vòng vây rực lửa, họ biết rằng cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.