Đại học A có một quy luật ngầm mà sinh viên nào cũng biết: Muốn học nghiêm túc thì lên tầng 2, muốn yêu đương thì ra ghế đá công viên, còn muốn "tu tiên" thoát tục thì lên tầng 4 thư viện.
Mộc Miên yêu cái tầng 4 này đến chết đi sống lại. Không phải vì cô ham học, mà vì góc khuất sau dãy kệ sách số 09 – khu vực dành cho những cuốn từ điển dày cộp chẳng mấy ai sờ tới – là một "thánh địa" ngủ nướng hoàn hảo. Ở đó có một chiếc sofa đơn cũ kỹ bằng nỉ, êm ái đến mức chỉ cần đặt lưng xuống, Mộc Miên có thể lập tức biến thành một chú mèo Ragdoll, lười biếng tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Hôm nay cũng vậy. Mộc Miên kéo chiếc mũ hoodie màu xanh bơ trùm kín đầu, đeo tai nghe chống ồn, rồi cuộn tròn người trên sofa. Ánh nắng chiều vàng vọt xiên qua khe cửa sổ, đậu nhẹ trên chóp mũi nhỏ xinh. Cô thở dài mãn nguyện, đôi mắt tròn hơi xếch khép lại, sẵn sàng cho một giấc mộng ngập tràn bánh ngọt và cá hồi nướng.
Nhưng, đời không như là mơ, và "thánh địa" thì thường hay bị dòm ngó.
Rầm!
Một tiếng động cực lớn vang lên ngay sát bên tai khiến Mộc Miên giật bắn người. Chiếc tai nghe chống ồn xịn sò cũng không ngăn nổi làn sóng xung kích này. Cô mở choàng mắt, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống trận. Theo phản xạ của loài mèo khi bị giật mình, Mộc Miên suýt chút nữa là nhảy dựng lên nóc kệ sách nếu không vướng cái ghế.
"Cố lên anh em! Sắp tới trận giao hữu với khoa Luật rồi, chúng ta phải tập luyện gấp đôi! Chiến thuật lần này là lấy công bù thủ!"
Một giọng nói trầm hùng, mang theo năng lượng tích cực đến mức chói tai vang lên. Mộc Miên bàng hoàng nhìn sang. Ngay cạnh "giường ngủ" của cô, một gã con trai cao lớn như ngọn núi đang đứng chống tay lên bàn, xung quanh là năm sáu nam sinh khác cũng tràn đầy khí thế.
Gã cầm đầu – chính là chủ nhân của giọng nói vừa rồi – mặc một chiếc áo ba lỗ thể thao để lộ bắp tay săn chắc và làn da mật ong khỏe mạnh. Mái tóc vàng nhạt của anh ta hơi rối, mồ hôi lấm tấm trên trán, và nụ cười thì... rạng rỡ đến mức khiến Mộc Miên cảm thấy thị giác bị tổn thương.
Đó là Hải Đăng. Đội trưởng đội bóng rổ, nam thần hệ "Chó Golden" nổi danh khắp cái trường đại học này.
Mộc Miên ngồi dậy, mái tóc rối tung vì ngủ bù xù quanh mặt, đôi mắt mèo nheo lại đầy sát khí. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế ham muốn vớ lấy cuốn từ điển Hán Việt dày 500 trang để đập vào cái đầu vàng rực kia.
"Này..." – Mộc Miên cất tiếng, giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy.
Đám đông đang hăng hái bỗng im bặt. Hải Đăng quay đầu lại. Khi nhìn thấy một "sinh vật" nhỏ bé đang ló ra từ sau kệ sách với khuôn mặt đằng đằng sát khí, đôi mắt anh sáng rực lên.
"Ơ? Có người ở đây à?" – Hải Đăng gãi đầu, cười hì hì, không hề có chút hối lỗi nào mà trái lại còn tiến sát về phía cô – "Chào cậu nhé! Bọn tớ mượn góc này họp chiến thuật một chút, tầng dưới ồn quá không tập trung được."
Mộc Miên nhìn gã trai đang cúi xuống gần mình. Khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh lẫn chút mùi nắng từ áo anh ta. Cô lùi lại một chút, xù lông thực sự:
"Anh có biết đây là khu vực cần yên tĩnh không? Chữ 'Quiet Zone' to lù lù đằng kia anh bị mù màu à?"
Hải Đăng ngẩn người. Thông thường, con gái trong trường gặp anh sẽ đỏ mặt ngượng ngùng, hoặc ít nhất cũng mỉm cười chào hỏi. Đây là lần đầu tiên có người mắng anh xối xả như thế. Nhưng kỳ lạ thay, anh không thấy giận. Anh nhìn đôi môi nhỏ nhắn đang mấp máy của cô, nhìn cái cách cô co người lại trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái: Giống mèo quá!
Anh vốn cuồng mèo cực kỳ, nhưng trớ trêu thay lại dị ứng lông mèo nặng đến mức chỉ cần chạm vào là hắt hơi không dừng. Thế nên khi gặp một cô gái mang khí chất "mèo" đậm đặc thế này, bản năng "chó Golden" trong anh trỗi dậy mãnh liệt.
"Xin lỗi, xin lỗi mà!" – Hải Đăng hạ giọng, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt Mộc Miên – "Hay là thế này, bọn tớ sẽ nói khẽ thôi. Cậu cứ ngủ tiếp đi, tớ canh cho!"
Mộc Miên không thể tin vào tai mình. Ngủ tiếp? Giữa một bầy vận động viên đang hừng hực khí thế như thế này á?
"Đi chỗ khác!" – Cô rít qua kẽ răng, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt vạt áo.
"Thôi mà, đừng cáu thế, trông cậu giống hệt con mèo Ragdoll nhà hàng xóm tớ mỗi khi bị tranh bát cơm ấy. Đáng yêu lắm!" – Hải Đăng vô tư đưa tay định xoa đầu cô theo thói quen hay cưng nựng thú cưng.
Mộc Miên nhanh như chớp né tránh, ánh mắt nhìn anh như nhìn một kẻ biến thái: "Đồ điên! Đừng có chạm vào tôi!"
Vừa dứt lời, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Hải Đăng dừng khựng tay lại giữa không trung. Mũi anh bắt đầu đỏ lên, đôi mắt long lanh bắt đầu ngứa ngáy. Anh cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Hắt xì!
Cú hắt hơi đầu tiên rung chuyển cả kệ sách.
Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!
Hải Đăng liên tục hắt hơi đến mức mặt mũi đỏ bừng, nước mắt tràn ra. Đám bạn của anh hốt hoảng: "Đại ca! Anh lại lên cơn dị ứng à? Ở đây làm gì có con mèo nào đâu?"
Mộc Miên ngơ ngác nhìn gã khổng lồ vừa rồi còn cao ngạo, giờ đã co rúm lại, vừa hắt hơi vừa dùng khăn giấy lau mũi lia lịa. Cô hừ lạnh một tiếng, vác ba lô lên vai:
"Đáng đời anh!"
Cô lướt qua anh như một cơn gió, không quên để lại một ánh nhìn khinh bỉ. Hải Đăng vừa hắt hơi vừa nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn ấy biến mất sau cánh cửa thư viện. Dù mũi đang đau rát, nhưng trong lòng anh lại nhen nhóm một cảm giác kỳ lạ.
"Này..." – Hải Đăng giọng nghẹt mũi hỏi đám bạn – "Cô ấy... tên là gì thế?"
"Hình như là Mộc Miên, hoa khôi 'lười' khoa Kiến trúc đấy đại ca. Anh đừng dây vào, cô nàng đó đanh đá lắm, chả ai dỗ nổi đâu."
Hải Đăng không nói gì, chỉ đưa tay sờ lên chóp mũi đỏ ửng của mình, khẽ mỉm cười. Một chú mèo đanh đá à? Thú vị đấy chứ. Bản tính của chó Golden chính là: Càng bị xua đuổi, càng thích dính lấy chủ nhân.
Và "thánh địa" của Mộc Miên, từ ngày mai, chắc chắn sẽ không còn yên tĩnh nữa rồi.