MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 2: Kế hoạch "đặt bẫy" của Mèo nhỏ

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 2: Kế hoạch "đặt bẫy" của Mèo nhỏ

1,367 từ · ~7 phút đọc

Sau sự cố "hắt hơi rung chuyển thư viện" ngày hôm qua, Mộc Miên đã mất ngủ cả đêm. Cứ hễ nhắm mắt lại, cô lại nghe thấy tiếng cười sảng khoái của gã nam sinh hệ Chó Golden kia và tiếng giày thể thao nện xuống sàn gỗ vang dội.

Đối với một người "hướng nội toàn phần" và tiết kiệm năng lượng như Mộc Miên, việc bị xâm phạm lãnh thổ là một tội ác không thể dung thứ. Chính vì thế, thay vì tìm một góc ngủ mới, bản năng bảo vệ tổ ấm của loài mèo đã trỗi dậy. Cô quyết định: Phải đuổi gã khổng lồ đó đi bằng mọi giá.

Sáng sớm, khi thư viện vừa mở cửa, Mộc Miên đã có mặt. Trên tay cô không phải là giáo trình Kiến trúc, mà là một xấp giấy dán ghi chú màu neon và một cuộn băng dính.

"Cấm ồn ào - Khu vực mèo đang ngủ. Vi phạm sẽ bị cào!"

Mộc Miên nắn nót viết dòng chữ bằng bút lông đen đậm, kèm theo hình vẽ một cái đầu mèo đang nhe nanh cực kỳ hung dữ. Cô dán nó ngay tầm mắt trên kệ sách số 09. Chưa thấy yên tâm, cô còn dán thêm một tờ ở cạnh bàn, và một tờ ngay trên lưng chiếc sofa sofa nỉ yêu dấu.

Xong xuôi, Mộc Miên mới thở phào nhẹ nhõm, chui tọt vào chiếc hoodie xanh bơ, đeo tai nghe và chìm vào giấc ngủ bù. Cô tin chắc rằng, dù có là "Đại ca Golden" mặt dày đến đâu, nhìn thấy lời cảnh báo đầy sát khí này cũng phải biết đường mà lui quân.

Tiếc là, Mộc Miên đã quá coi thường độ "ngây ngô" và sức sống mãnh liệt của giống loài Golden Retriever.

Khoảng hai tiếng sau, một luồng gió mang theo mùi bạc hà mát lạnh lại ập đến. Hải Đăng xuất hiện, vẫn với bộ đồ bóng rổ rực rỡ và nụ cười có thể làm hỏng cả hệ thống điều hòa thư viện. Theo sau anh vẫn là đám bạn thân ồn ào như một bầy ong vỡ tổ.

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi anh em, Boss đang ngủ."

Hải Đăng bất ngờ ra hiệu cho cả nhóm im lặng. Anh nhìn chằm chằm vào những tờ giấy dán màu neon trên kệ sách. Đám bạn nhìn nhau, một đứa thầm thì: "Đại ca, người ta ghi rõ là 'vi phạm sẽ bị cào' kìa. Hay là mình chuyển sang khu tự học tầng 2 đi?"

Hải Đăng không trả lời, anh tiến lại gần, nhìn hình vẽ chú mèo hung dữ trên giấy rồi bật cười khẽ. Thay vì sợ hãi, ánh mắt anh lại tràn đầy sự thích thú, giống như một chú cún vừa tìm thấy món đồ chơi yêu thích bị giấu kỹ dưới gầm giường. Anh thò tay vào túi ba lô, lạch cạch tìm kiếm thứ gì đó.

Khi Mộc Miên bị một mùi thơm lạ lùng đánh thức, cô lờ mờ mở mắt ra. Cảnh tượng trước mắt khiến cô suýt nữa thì "xù lông" thực sự.

Hải Đăng không những không đi, mà còn kéo một chiếc ghế ngồi ngay đối diện sofa của cô. Anh đang chống cằm nhìn cô, khoảng cách gần đến mức cô thấy rõ cả hàng mi dài và đôi mắt nâu sáng lấp lánh như chứa cả mặt trời bên trong.

"Chào buổi sáng, 'Mèo nhỏ'!" – Hải Đăng lên tiếng, giọng nói đã được tiết chế hết mức, trầm thấp và có chút khàn nhẹ.

Mộc Miên ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận, cô chỉ tay vào tờ giấy dán trên bàn: "Anh không biết đọc chữ à? Tôi đã ghi là cấm ồn ào và đây là lãnh thổ của tôi rồi mà!"

Hải Đăng không hề nao núng, anh chỉ tay vào một tờ giấy dán mới tinh màu vàng chanh ngay cạnh tờ giấy của cô. Trên đó, bằng nét chữ phóng khoáng và có phần nguệch ngoạc, anh viết:

"Khu vực có phục vụ đồ ăn vặt và bảo vệ cho mèo 24/7. Vui lòng gọi số 090xxx để biết thêm chi tiết."

Bên cạnh tờ giấy là một hộp bánh su kem vỏ giòn còn thơm phức và một hộp sữa dâu lạnh – đúng loại mà Mộc Miên thích nhất.

"Cậu dán giấy đánh dấu lãnh thổ, tớ cũng dán giấy đặt lịch hẹn hò, công bằng mà!" – Hải Đăng nháy mắt, đẩy hộp bánh về phía cô – "Tớ đã bảo đám bạn ra khu vực khác tập chiến thuật rồi. Ở đây bây giờ chỉ có tớ ngồi đọc sách thôi, hứa không làm ồn đâu."

Mộc Miên nghẹn họng. Cái gã này... anh ta bị điên hay bị đứt dây thần kinh xấu hổ rồi?

"Tôi không cần bánh của anh, cũng không cần anh bảo vệ. Anh đi chỗ khác ngay!" – Cô nghiến răng, cố tỏ ra tuyệt tình.

"Thật à?" – Hải Đăng xị mặt xuống, đôi tai vô hình như sụp đổ, ánh mắt đột ngột trở nên tội nghiệp như một chú cún bị chủ mắng vì làm vỡ bát sứ – "Tớ đã phải xếp hàng 20 phút ở tiệm bánh đầu cổng trường để mua loại này đấy. Nếu cậu không ăn, tớ đành vứt đi vậy..."

Nhìn vẻ mặt "đáng thương" một cách giả trân nhưng lại cực kỳ hiệu quả đó, Mộc Miên bỗng thấy lòng mình dao động nhẹ. Cô nhìn hộp bánh su kem đang tỏa hương ngào ngạt, rồi nhìn gã Golden khổng lồ đang trưng ra bộ mặt buồn bã. Cô thầm rủa sả cái tính mềm lòng của mình.

"Để đó đi. Nhưng anh phải ngồi cách xa tôi ít nhất hai mét!" – Mộc Miên giật lấy hộp bánh, lầm bầm.

Hải Đăng ngay lập tức "hồi sinh". Anh cười toe toét, kéo ghế ra xa đúng hai mét nhưng vẫn xoay mặt về phía cô: "Tuân lệnh Boss! À mà, cậu ăn từ từ thôi nhé, sữa vẫn còn lạnh đấy."

Mộc Miên hậm hực mở hộp bánh, cắn một miếng. Vị ngọt béo của kem tan chảy trên đầu lưỡi khiến tâm trạng đang "xù lông" của cô dịu đi một nửa. Cô thầm nghĩ: Thôi thì, có một gã 'sen' tự giác nộp cống phẩm thế này cũng không đến nỗi tệ.

Nhưng Mộc Miên không biết rằng, đối với loài chó Golden, một khi bạn đã chấp nhận miếng mồi đầu tiên, anh ta sẽ mặc định rằng bạn đã đồng ý cho anh ta bước vào cuộc đời mình.

Suốt buổi sáng hôm đó, Mộc Miên cố gắng tập trung đọc truyện tranh, nhưng cứ chốc chốc cô lại cảm nhận được ánh mắt của Hải Đăng đang hướng về phía mình. Mỗi khi cô ngẩng lên định mắng, anh lại giả vờ cúi xuống nhìn cuốn sách giáo trình dày cộm... vốn đang bị cầm ngược.

"Này..." – Mộc Miên không nhịn được nữa – "Sách cầm ngược rồi kìa đồ ngốc!"

Hải Đăng giật mình, lúng túng xoay lại cuốn sách, mặt đỏ bừng gãi đầu cười hì hì. Khoảnh khắc ấy, Mộc Miên bỗng nhận ra, gã "đại ca" này hình như không đáng ghét như cô tưởng, chỉ là... anh ta có chút ngớ ngẩn một cách chân thành.

"Hắt xì!"

Đang cười, Hải Đăng bỗng hắt hơi một cú rõ to. Anh vội vã che miệng, cuống cuồng tìm khăn giấy, nước mắt bắt đầu rưng rưng vì cơn dị ứng lại kéo đến.

Mộc Miên nhìn gã trai cao lớn đang khổ sở vì chính sự hiện diện của cô (người mang phong cách mèo), cô bỗng thấy vừa buồn cười vừa có chút gì đó... áy náy. Cô lấy trong túi hoodie ra một gói khăn giấy ướt hương trà xanh, ném về phía anh.

"Lau đi. Đồ yếu đuối."

Hải Đăng chụp lấy gói khăn giấy như chụp được vàng, ánh mắt nhìn cô xúc động như thể cô vừa ban tặng cho anh cả thế giới.

Kế hoạch đuổi người của Mộc Miên: Thất bại toàn tập. Ngược lại, cô vừa vô tình "thu phục" được một chú đại ca Golden dính người nhất lịch sử Đại học A.