Ánh nắng chiều tà của ngày thứ ba kể từ khi "chiến tranh lãnh thổ" nổ ra đổ dài trên những kệ sách gỗ của thư viện tầng 4. Mộc Miên ngồi trên chiếc sofa nỉ quen thuộc, nhưng hôm nay cô không ngủ được. Một phần vì hộp sữa dâu mà Hải Đăng "cống nạp" lúc nãy quá ngon, phần khác là vì sự hiện diện của "vật thể lạ" đang ngồi cách cô đúng hai mét theo yêu cầu.
Hải Đăng thực sự rất nghe lời. Anh không nói một câu nào suốt một tiếng đồng hồ, chỉ im lặng lật dở cuốn giáo trình (lần này đã cầm đúng chiều). Thế nhưng, sự im lặng của một "chú chó Golden" năng lượng tràn trề dường như còn đáng sợ hơn cả tiếng ồn. Cứ chốc chốc, anh lại lén nhìn về phía cô, khi thấy Mộc Miên bắt gặp thì lập tức nở nụ cười rạng rỡ đến mức cô phải giơ quyển truyện tranh lên che kín mặt để tránh bị "chói mắt".
Mộc Miên thầm nghĩ, gã này dường như không có khái niệm về khoảng cách cá nhân. Hoặc có thể, trong từ điển của anh ta, từ "ngại" đã bị xóa sổ.
"Này..." – Hải Đăng bỗng lên tiếng, giọng thì thầm nhưng vẫn vang vọng trong không gian tĩnh mịch – "Cậu không nóng à? Trời 28 độ mà cậu vẫn trùm hoodie kín mít như vậy."
Mộc Miên không hạ quyển truyện xuống, chỉ đáp ngắn gọn: "Kệ tôi."
"Nhìn cậu giống một cái kén nhỏ ấy. Hay là để tớ đi lấy cho cậu ly nước đá nhé?"
"Không cần."
"Hay cậu muốn ăn kem? Tớ biết tiệm kem ngay cổng sau ngon lắm..."
Mộc Miên hạ quyển truyện xuống, đôi mắt mèo nheo lại đầy cảnh cáo: "Anh đã hứa là sẽ im lặng cơ mà?"
Hải Đăng lập tức lấy tay làm động tác kéo khóa miệng, gật đầu lia lịa, đôi mắt nâu vẫn long lanh đầy vẻ hối lỗi. Nhưng chỉ được ba giây, mũi anh bắt đầu khịt khịt.
Mộc Miên nhận thấy điều bất thường. Gương mặt điển trai của Hải Đăng bỗng chốc biến đổi. Từ đỏ hồng sang đỏ rực, đôi mắt anh bắt đầu mọng nước, và cánh mũi thì phập phồng liên tục.
"Hắt xì! Hắt... hắt xì!"
Một tràng hắt hơi vang dội phá tan bầu không khí yên bình. Hải Đăng cuống cuồng lục tìm khăn giấy nhưng có vẻ anh đã dùng hết từ buổi sáng. Anh hắt hơi liên tục, mỗi lần như vậy cả cơ thể cao lớn lại run lên, trông tội nghiệp vô cùng.
Mộc Miên nhíu mày, nhìn anh đầy nghi hoặc: "Anh bị cảm à? Bệnh thì về ký túc xá mà nằm, đừng có ở đây lây cho người khác."
"Không... không phải..." – Hải Đăng nói trong hơi thở đứt quãng, giọng nghẹn đặc – "Tớ... hắt xì!... tớ bị dị ứng..."
"Dị ứng?" – Mộc Miên nhìn quanh khu vực kệ sách số 09 – "Ở đây làm gì có hoa, cũng chẳng có bụi. Anh dị ứng cái gì?"
Hải Đăng không dám nói là anh dị ứng... chính cô. Chính xác là anh dị ứng với cái áo hoodie lót lông cừu mà Mộc Miên đang mặc, hoặc có lẽ là mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng trên tóc cô khiến não bộ anh tự động liên tưởng đến một chú mèo Ragdoll mềm mại và kích hoạt cơ chế phòng vệ.
Nghịch lý lớn nhất đời Hải Đăng chính là: Anh yêu mèo đến phát điên, nhưng cơ thể anh lại coi mèo là kẻ thù số một. Và trớ trêu thay, Mộc Miên – cô gái mang khí chất mèo đậm đặc nhất anh từng gặp – lại đang ngồi ngay trước mặt anh.
"Tớ... tớ ra ngoài một chút..." – Hải Đăng loạng choạng đứng dậy, định rời đi để bảo vệ cái mũi tội nghiệp của mình. Nhưng vì hắt hơi quá nhiều khiến đầu óc quay cuồng, anh vô tình vấp phải chân bàn, cả khối cơ bắp 1m85 đổ ập về phía trước.
Theo bản năng, Mộc Miên giơ tay ra định đỡ. Kết quả là Hải Đăng ngã nhào, đầu anh rúc ngay vào lòng cô, đúng vào lớp vải hoodie mềm mại.
Một giây yên lặng bao trùm thư viện.
Mộc Miên cứng đờ người. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh qua lớp áo, và cả mái tóc vàng nhạt hơi cứng đang cọ vào cằm mình. Trái tim cô lỡ một nhịp, không phải vì rung động, mà vì... kinh hãi.
Còn Hải Đăng, trong khoảnh khắc "tiếp xúc gần" ngàn năm có một này, đáng lẽ anh phải thấy hạnh phúc. Nhưng thực tế là...
"HẮT... XÌ...!!!"
Một cú hắt hơi cực đại vang lên ngay sát bụng Mộc Miên khiến cô suýt nữa thì bay khỏi sofa. Hải Đăng vội vàng bật dậy như lò xo, nước mắt nước mũi giàn dụa, mặt đỏ đến mức sắp bốc cháy.
"Tớ... tớ xin lỗi! Tớ thực sự xin lỗi!" – Anh vừa nói vừa chạy thục mạng ra phía nhà vệ sinh, để lại Mộc Miên ngồi ngẩn ngơ trên ghế, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế đỡ người.
Cô nhìn xuống chiếc áo hoodie của mình, rồi nhìn theo bóng dáng cao lớn đang chạy trốn của Hải Đăng. Lần đầu tiên trong đời, một người luôn tự tin về sự "vô hình" của mình như Mộc Miên lại cảm thấy bối rối.
"Cái gã này... là đồ ngốc thật à?" – Cô lầm bầm, cảm thấy má mình cũng bắt đầu nóng lên.
Nửa tiếng sau, Hải Đăng quay lại với gương mặt đã được rửa sạch sẽ nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. Anh rón rén đứng cách cô năm mét, trông giống như một chú chó lớn vừa làm sai điều gì đó và đang chờ bị chủ mắng.
"Cậu... cậu không sao chứ? Tớ không cố ý ngã vào người cậu đâu." – Anh lí nhí.
Mộc Miên thở dài, lấy trong túi xách ra gói khăn giấy trà xanh lúc sáng, lần này cô không ném mà đặt xuống bàn, đẩy về phía anh:
"Uống thuốc đi. Nếu anh cứ hắt hơi như thế, người ta sẽ tưởng tôi đang ngược đãi động vật đấy."
Hải Đăng nhìn gói khăn giấy, rồi nhìn cô. Nụ cười "tỏa nắng" đặc trưng lại từ từ xuất hiện trên gương mặt vẫn còn hơi đỏ: "Mộc Miên, cậu đang quan tâm tớ đấy à?"
"Không có. Tôi chỉ lo anh làm ồn thôi." – Cô lập tức quay mặt đi, vờ như đang chú tâm vào quyển truyện, nhưng ngón tay lại run run lật nhầm trang.
Hải Đăng cầm lấy gói khăn giấy, áp vào tim như một báu vật. Anh nhận ra rằng, dù bị hắt hơi đến mức hỏng cả mũi, chỉ cần nhận được một chút dịu dàng của "mèo nhỏ", anh vẫn cảm thấy hoàn toàn xứng đáng.
Dưới tầng 4 thư viện, một kẻ bắt đầu thấy người kia không quá phiền phức, còn một kẻ thì chính thức xác định: Dị ứng thì kệ dị ứng, mục tiêu "thu phục mèo" vẫn phải tiếp tục!