MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 4: "Cái đuôi" mang tên Hải Đăng

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 4: "Cái đuôi" mang tên Hải Đăng

1,194 từ · ~6 phút đọc

Có một sự thật hiển nhiên mà Mộc Miên vừa đúc kết được sau ba ngày: Loài chó Golden Retriever không bao giờ hiểu được từ "từ chối". Và Hải Đăng, phiên bản lỗi cao 1m85 của giống loài này, chính là minh chứng sống động nhất.

Sáng thứ Hai, Mộc Miên cố tình đi học muộn mười phút để tránh mặt gã "chó bự" kia ở cổng thư viện. Cô rón rén đi lên cầu thang bộ, lách qua những kệ sách cũ kỹ, hy vọng sẽ tìm lại được sự bình yên. Thế nhưng, vừa đặt chân đến kệ sách số 09, cô đã thấy một cảnh tượng khiến huyết áp tăng vọt.

Chiếc sofa nỉ của cô không còn cô đơn. Nó đang bị chiếm dụng bởi một chiếc balo bóng rổ to đùng, hai chai nước khoáng lạnh ngắt và một túi giấy thơm lừng mùi bánh croissant kim sa. Hải Đăng thì đang đứng ngay cạnh đó, hì hục dán lại những tờ giấy ghi chú "Lãnh thổ của mèo" mà chiều qua lao công đã vô tình bóc mất.

"Chào buổi sáng, Mộc Miên!"

Anh quay lại, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến Mộc Miên có cảm giác như mình đang đứng dưới đèn pha công suất lớn. Hải Đăng vẫy tay nhiệt tình, gương mặt không hề có chút biểu cảm nào của người vừa hắt hơi đến suýt ngất hôm qua.

"Sao anh vẫn còn ở đây?" – Mộc Miên ném ba lô xuống ghế, xù lông theo thói quen – "Hôm nay đội bóng rổ không tập à? Hội trưởng sinh viên không có việc gì làm à?"

"Có chứ, nhiều việc lắm!" – Hải Đăng kéo một chiếc ghế nhựa đến ngồi cạnh sofa, khoảng cách... chỉ còn một mét rưỡi, vi phạm nghiêm trọng hiệp định đình chiến – "Nhưng tớ nhận ra một điều quan trọng hơn. Nếu tớ không ở đây, nhỡ có ai đó lại đến chiếm chỗ của cậu để làm ồn thì sao? Cậu nhát thế này, sao mà đuổi người ta được."

Mộc Miên trợn mắt: "Anh mới là người làm ồn nhất cái trường này đấy!"

"Tớ thề là hôm nay tớ sẽ im như thóc!" – Hải Đăng đưa tay lên thề, mắt long lanh đầy chân thành – "Tớ đã mang theo thuốc dị ứng, mang theo tai nghe, và mang theo cả... bánh cho cậu. Cậu chỉ cần ngủ thôi, việc bảo vệ cứ để tớ lo."

Mộc Miên hừ lạnh, định mắng thêm vài câu nhưng mùi bánh croissant kim sa quyến rũ quá mức khiến cô chần chừ. Cuối cùng, tiêu chí "tiết kiệm năng lượng" thắng thế. Cô im lặng ngồi xuống, giật lấy túi bánh rồi chui tọt vào cái hoodie rộng thùng thình của mình, quay lưng về phía anh.

Thế nhưng, Hải Đăng không đơn giản chỉ ngồi yên. Anh chính thức bắt đầu công việc của một "cái đuôi" tự giác.

Khi Mộc Miên đang lờ đờ đọc truyện tranh, anh nhẹ nhàng đặt một ly trà sữa ít đường lên bàn. Khi cô hơi cựa mình vì nắng chiều rọi thẳng vào mắt, anh lẳng lặng đứng dậy, dùng cơ thể cao lớn của mình chắn ngang khung cửa sổ, tạo thành một bóng râm hoàn hảo cho cô.

Sự hiện diện của anh kỳ lạ ở chỗ: anh ồn ào theo một cách im lặng. Hải Đăng không nói, nhưng mọi hành động của anh đều phát ra tín hiệu "Tớ đang chăm sóc cậu đây!".

Đỉnh điểm là khi Mộc Miên thực sự chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, cô thấy hơi lành lạnh. Theo thói quen, cô cuộn tròn người lại như một con tôm nhỏ. Bỗng nhiên, một cảm giác ấm áp và mềm mại bao phủ lên người cô.

Mộc Miên giật mình mở mắt. Hải Đăng đang khom người ngay sát bên cạnh, tay anh vẫn còn đang giữ mép chiếc áo khoác đồng phục bóng rổ vừa đắp lên người cô. Khoảng cách gần đến mức cô thấy rõ cả những đốm tàn nhang nhỏ trên sống mũi anh và nghe thấy cả tiếng hít thở hơi nặng vì dị ứng đang bị anh cố kìm nén.

"Cậu... cậu tỉnh rồi à?" – Hải Đăng lắp bắp, mặt đỏ bừng như bị bắt quả tang làm chuyện xấu – "Tớ thấy điều hòa thư viện hơi lạnh, sợ cậu bị cảm..."

Mộc Miên nhìn chiếc áo khoác to sụ mang theo mùi bạc hà và mùi nắng đặc trưng của Hải Đăng, rồi nhìn gương mặt đang lúng túng của anh. Trái tim cô bỗng nhiên đập lệch một nhịp. Cô vội vàng tung áo ra, ngồi phắt dậy:

"Đã bảo là không được lại gần tôi mà! Anh... anh lại muốn hắt hơi vào mặt tôi đấy à?"

"Tớ uống thuốc rồi! Thật đấy!" – Hải Đăng vội vàng thanh minh, dù thực tế là mắt anh đã bắt đầu ngứa ngáy – "Mộc Miên này, sao cậu lại ghét người khác chạm vào thế? Tớ chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà."

"Tôi là mèo, không phải chó. Tôi không thích dính người, anh hiểu không?" – Mộc Miên gắt lên, nhưng giọng nói lại thiếu đi sự sắc sảo thường ngày.

Hải Đăng nhìn cô một hồi lâu, rồi bỗng nhiên nghiêng đầu, nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng. Anh không giận, ngược lại còn tỏ vẻ thấu hiểu:

"Được rồi, tớ biết mèo Ragdoll thường rất chảnh. Nhưng mèo thì cũng cần người vuốt ve khi buồn mà, đúng không? Nếu cậu không thích tớ chạm vào, thì tớ cứ đi theo sau cậu là được. Giống như cái đuôi ấy, không phiền chứ?"

Mộc Miên nhìn gã trai khổng lồ đang tự nguyện làm "cái đuôi" cho mình, cảm thấy một sự bất lực tràn trề. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc sống "yên tĩnh" của cô chính thức bị phá hủy bởi một chú chó Golden dính người bậc nhất.

Buổi chiều hôm đó, khi Mộc Miên rời thư viện để về ký túc xá, cô đi phía trước, Hải Đăng lẳng lặng đi phía sau, duy trì khoảng cách đúng hai mét. Khi cô rẽ trái, anh rẽ trái. Khi cô đứng lại mua kem, anh đứng sau chờ trả tiền.

Sinh viên trong trường bắt đầu xầm xì: "Nhìn kìa, đó chẳng phải là Hải Đăng sao? Sao anh ấy lại đi theo cô nàng lười nhất khoa Kiến trúc thế kia?".

Mộc Miên hậm hực đi thật nhanh, nhưng dù cô có chạy thế nào, cái bóng cao lớn phía sau vẫn luôn ở đó, kiên trì và ấm áp.

"Hải Đăng!" – Cô dừng lại, quay đầu quát – "Anh thôi đi được không?"

Hải Đăng dừng lại, nghiêng đầu cười tươi: "Cậu cứ đi tiếp đi, tớ chỉ đang tập đi bộ thôi mà!"

Mộc Miên thở dài, kéo mũ hoodie che kín mặt. Cô nhận ra một chân lý cay đắng: Mèo có thể chạy thoát khỏi hổ, nhưng tuyệt đối không bao giờ chạy thoát khỏi một chú chó Golden đã quyết tâm "dính chủ".

Cái đuôi này, có lẽ cô phải đeo mang cả đời rồi.