MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 5: Bữa trưa không yên ổn

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 5: Bữa trưa không yên ổn

1,199 từ · ~6 phút đọc

Mộc Miên vốn dĩ có một thời gian biểu cực kỳ nghiêm ngặt: 11 giờ 30 phút rời thư viện, ghé qua cửa hàng tiện lợi mua một nắm cơm cá ngừ, sau đó tìm một băng ghế đá vắng vẻ dưới gốc cây cổ thụ sau khu nhà A để ăn trưa. Ở đó không có ai, chỉ có tiếng lá xào xạc và thi thoảng là vài chú chim sẻ sà xuống xin ăn.

Thế nhưng, kể từ khi cái "đuôi" mang tên Hải Đăng xuất hiện, khái niệm vắng vẻ đã trở thành một xa xỉ phẩm.

"Mộc Miên! Đợi tớ với!"

Tiếng gọi vang dội từ hành lang khiến Mộc Miên bất giác rụt cổ lại. Cô cố tình đi nhanh hơn, đôi chân nhỏ nhắn bước thoăn thoắt nhưng làm sao thoát khỏi sải chân dài của một tay ném bóng rổ chủ lực. Chỉ trong vài giây, bóng dáng cao lớn của Hải Đăng đã đổ ập xuống bên cạnh, che khuất cả một mảng nắng.

"Cậu đi ăn trưa à? Trùng hợp quá, tớ cũng chưa ăn!" – Hải Đăng cười hì hì, trên vai vẫn khoác cái ba lô bóng rổ to đùng, trên tay thì xách một chiếc túi giữ nhiệt có vẻ rất nặng.

Mộc Miên lườm anh một cái sắc lẹm: "Trường có ba cái canteen, mười cái quán cơm xung quanh, tại sao anh cứ phải 'trùng hợp' với tôi ở khu nhà A này?"

"Vì ở đây yên tĩnh, rất hợp với gu của cậu!" – Hải Đăng vô tư đáp, mặt dày đến mức đạn bắn không thủng.

Đến gốc cây cổ thụ, Mộc Miên ngồi xuống, lấy nắm cơm cá ngừ rẻ tiền ra. Cô định ăn thật nhanh để còn đi trốn, nhưng Hải Đăng đã nhanh hơn. Anh trải một tấm thảm bạt nhỏ ra thảm cỏ, bày biện đủ thứ từ túi giữ nhiệt: một hộp cơm gà sốt nấm nóng hổi, một bát súp lơ luộc, và... một đĩa cá hồi áp chảo thơm lừng.

Mùi cá hồi áp chảo bốc lên, chui tọt vào mũi Mộc Miên. Bản năng "hệ mèo" trong cô trỗi dậy mãnh liệt. Đôi mắt cô khẽ liếc về phía đĩa cá, miếng cá vàng ruộm, mọng nước, rưới thêm chút nước sốt cam nhìn cực kỳ khiêu khích cái dạ dày đang biểu tình.

Hải Đăng bắt bài ngay lập tức. Anh nghiêng đầu, trưng ra nụ cười vô hại: "Chết thật, tớ lỡ tay chuẩn bị nhiều quá, một mình tớ ăn không hết. Hay là Mèo nhỏ giúp tớ một tay nhé? Cá hồi này tớ tự làm đấy, ít dầu mỡ, cực tốt cho da."

Mộc Miên nhìn nắm cơm cá ngừ khô khốc trên tay, rồi nhìn đĩa cá hồi thượng hạng. Sự kiêu hãnh của cô đang đấu tranh dữ dội với cơn thèm ăn.

"Tôi không ăn đồ lạ." – Cô nói, giọng có chút ngập ngừng.

"Tớ đâu có lạ, tớ là cái đuôi của cậu mà!" – Hải Đăng vừa nói vừa đẩy đĩa cá sang phía cô, kèm theo một đôi đũa sạch – "Thử một miếng thôi, nếu dở thì cậu cứ mắng tớ."

Mộc Miên nuốt nước bọt, cuối cùng cũng chịu thua trước sự cám dỗ. Cô gắp một miếng nhỏ, cho vào miệng. Vị béo ngậy của cá hòa quyện với sốt cam chua ngọt tan chảy trên đầu lưỡi. Đôi mắt Mộc Miên bỗng sáng rực lên, hai cái tai vô hình như vểnh lên vì sung sướng.

"Ngon không?" – Hải Đăng chống cằm nhìn cô, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều, hệt như người chủ đang xem thú cưng của mình ăn ngon lành.

"Cũng... tạm được." – Mộc Miên lầm bầm, nhưng tay thì đã gắp đến miếng thứ hai.

Nhưng bữa trưa yên ổn chẳng kéo dài được lâu. Khi Mộc Miên đang bắt đầu hưởng thụ thì một nhóm sinh viên nữ đi ngang qua. Nhìn thấy nam thần bóng rổ Hải Đăng đang ngồi bệt dưới đất, ân cần chăm sóc cho một cô gái "lạ mặt", cả đám lập tức xầm xì, tiếng xì xào len lỏi vào tai Mộc Miên.

"Kìa, đó chẳng phải Hải Đăng sao? Cô gái kia là ai mà được anh ấy nấu cơm cho ăn thế?" "Trông lôi thôi thế kia, chắc là sinh viên năm nhất bị anh ấy trêu thôi."

Mộc Miên ngay lập tức "xù lông". Cô ghét nhất là trở thành tâm điểm chú ý. Đôi mắt cô tối sầm lại, cô buông đũa, định đứng dậy bỏ đi.

Hải Đăng cảm nhận được bầu không khí thay đổi. Anh nhìn sang đám nữ sinh kia, gương mặt vốn luôn tươi cười bỗng chốc trở nên nghiêm nghị. Anh đứng bật dậy, chiều cao 1m85 tạo ra một áp lực không nhỏ.

"Này các bạn!" – Hải Đăng lên tiếng, giọng nói to rõ nhưng vẫn giữ lịch sự – "Đây là bạn thân nhất của tôi. Chúng tôi đang có một bữa trưa riêng tư, mong các bạn đừng làm phiền và cũng đừng nói những lời không hay."

Đám nữ sinh kia bị bất ngờ, vội vàng đỏ mặt xin lỗi rồi chạy biến.

Mộc Miên ngẩng đầu nhìn bóng lưng rộng lớn của Hải Đăng đang chắn trước mặt mình. Một cảm giác lạ lùng len lỏi trong lòng. Từ trước đến nay, khi bị trêu chọc hay làm phiền, cô thường chỉ im lặng chịu đựng hoặc lẳng lặng lánh đi. Đây là lần đầu tiên có một người đứng ra "che chở" cho cô theo cách thô bạo nhưng đầy chân thành như vậy.

Hải Đăng ngồi xuống, gương mặt lại trở về vẻ "chó Golden" hiền lành: "Xin lỗi cậu nhé, tại tớ mà cậu bị phiền rồi. Ăn tiếp đi, cá nguội sẽ mất ngon đấy."

Mộc Miên nhìn đĩa cá hồi, rồi nhìn vết đỏ nhẹ trên mũi Hải Đăng – dấu hiệu anh lại bắt đầu dị ứng khi ngồi quá gần cô.

"Anh... anh bị dị ứng sao còn ngồi đây?" – Cô hỏi, giọng nói đã mềm hơn rất nhiều.

"Dị ứng thì uống thuốc là được, nhưng nếu không được ăn trưa cùng cậu, tớ sẽ bị... đau lòng." – Hải Đăng nói đùa, tay giả vờ ôm ngực đau đớn.

"Đồ dở hơi." – Mộc Miên mắng, nhưng lần này cô không đẩy đĩa cá ra nữa.

Cô gắp một miếng cà rốt trong hộp cơm của anh, bỏ vào bát anh như một sự trả ơn thầm lặng: "Ăn đi, đừng có nhìn tôi nữa."

Hải Đăng nhìn miếng cà rốt trong bát mình, cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ. Đối với một chú chó Golden, chỉ cần một cái vẫy tay của chủ nhân là đã thấy cả bầu trời đầy nắng. Còn với Mộc Miên, dù miệng vẫn chê "phiền", nhưng trái tim vốn đóng kín của cô dường như đã bị mùi hương cá hồi và sự ấm áp của "con cún lớn" này đục một lỗ nhỏ.

Bữa trưa hôm ấy, nắng len qua kẽ lá, rớt lên hộp cơm gà và hai cái bóng một lớn một nhỏ ngồi cạnh nhau. Yên tĩnh theo một cách hoàn toàn khác.