MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 6: Khi "Mèo lười" bị bắt đi làm việc thiện

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 6: Khi "Mèo lười" bị bắt đi làm việc thiện

1,181 từ · ~6 phút đọc

Mộc Miên luôn tâm niệm rằng: Việc của kiến trúc sư tương lai là ngồi yên một chỗ và vẽ ra thế giới, chứ không phải đi bộ vòng quanh thế giới để... nhặt rác. Thế nhưng, cuộc đời của một chú mèo bình yên đã hoàn toàn chấm dứt kể từ khi dính phải "lời nguyền" mang tên Hải Đăng.

Sáng thứ Bảy, thay vì được cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp để ngủ bù cho cả tuần thức đêm vẽ đồ án, Mộc Miên lại bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.

"Mộc Miên ơi! Xuống cổng ký túc xá đi, tớ đợi cậu!" – Giọng nói đầy năng lượng của Hải Đăng vang lên như tiếng kèn hành quân.

Mộc Miên ngái ngủ, định cúp máy nhưng gã kia đã bồi thêm một câu chí mạng: "Tớ có mang theo bánh bao xá xíu trứng muối của tiệm bà Năm này. Còn nóng hổi luôn!"

Mười lăm phút sau, Mộc Miên lững thững bước xuống sân với gương mặt như sắp đi... đòi nợ. Cô mặc một chiếc hoodie màu xám tro, đội mũ trùm kín đầu, đôi mắt mèo nheo lại vì ánh nắng sớm mai.

Hải Đăng đang đứng cạnh chiếc xe đạp điện, mặc đồng phục tình nguyện màu xanh đầy sức sống. Thấy cô, anh vẫy tay nhiệt tình như thể cả năm chưa gặp: "Ở đây! Mau lên, chúng ta sắp muộn giờ xuất quân rồi."

"Xuất quân? Đi đâu?" – Mộc Miên vừa nhai bánh bao vừa lầm bầm.

"Đi làm tình nguyện! Hôm nay CLB Hội sinh viên tổ chức chương trình 'Chủ nhật xanh', dọn dẹp và trang trí lại mảng tường cũ ở khu phố sau trường. Tớ đã đăng ký hộ cậu rồi!"

Mộc Miên suýt chút nữa là sặc nhân trứng muối: "Anh... anh nói cái gì? Đăng ký hộ tôi? Hải Đăng, anh có biết tôi là hệ sinh vật tiết kiệm năng lượng không?"

"Thì đi dọn dẹp cũng là một cách tập thể dục mà. Với lại, bên đó có nhiều mảng tường cần vẽ, cậu là dân Kiến trúc, không đi thì phí tài năng lắm!" – Hải Đăng vừa nói vừa đẩy cô lên xe, không cho cô lấy một cơ hội chạy trốn.

Đến nơi, Mộc Miên mới nhận ra quy mô của sự việc. Có đến hàng chục sinh viên đang hăng hái quét dọn, sơn phết. Tiếng cười nói, tiếng xô chậu va vào nhau khiến đôi tai nhạy cảm của cô bắt đầu biểu tình. Cô tìm một góc khuất dưới bóng cây, định bụng sẽ ngồi đó "giả chết" cho đến hết buổi.

Thế nhưng, "Chó Golden" Hải Đăng làm sao để cô yên. Anh đưa cho cô một khay màu, một vài cây cọ và chỉ vào mảng tường loang lổ rêu mốc: "Boss ơi, mảng này dành riêng cho cậu đấy. Cậu muốn vẽ gì cũng được, miễn là đẹp!"

Mộc Miên nhìn mảng tường, rồi nhìn Hải Đăng đang hì hục bê những bao rác nặng trịch cách đó không xa. Dù mồ hôi nhễ nhại, anh vẫn không ngừng cười nói, động viên mọi người. Mỗi khi đi ngang qua chỗ cô, anh lại làm động tác "Fighting" hoặc lén đặt một chai nước khoáng lạnh vào tay cô.

"Phiền phức thật mà..." – Mộc Miên lẩm bẩm, nhưng tay đã bắt đầu pha màu.

Bản năng nghề nghiệp trỗi dậy. Cô bắt đầu phác thảo những nét vẽ mềm mại. Thay vì vẽ những đóa hoa rực rỡ hay khẩu hiệu giáo điều như những nhóm khác, Mộc Miên vẽ một chú mèo Ragdoll đang nằm ngủ lười biếng trên một đám mây bồng bềnh, cạnh đó là một chú chó Golden khổng lồ đang che ô cho nó.

Khi cô đang mải mê vẽ, một đám trẻ con trong khu phố chạy đến xem. Chúng ồn ào hỏi han, thậm chí có đứa còn tò mò chạm tay vào khay màu của cô. Sự nhạy cảm với tiếng ồn khiến Mộc Miên bắt đầu căng thẳng, đôi vai cô run nhẹ, gương mặt lộ rõ vẻ không thoải mái.

Ngay lúc đó, một bóng đen cao lớn đổ xuống. Hải Đăng đã xuất hiện từ lúc nào. Anh không mắng đám trẻ, mà ngồi xổm xuống, lấy từ trong túi ra một nắm kẹo:

"Nào các chiến binh nhỏ, muốn xem chị họa sĩ vẽ thì phải giữ trật tự nhé. Ai ngoan sẽ được chia kẹo và được tớ cho xem 'biến hình' bóng rổ!"

Đám trẻ lập tức im bặt, ngoan ngoãn ngồi vòng quanh. Hải Đăng đứng dậy, lùi lại một bước để tạo khoảng không gian yên tĩnh cho Mộc Miên, nhưng anh không đi chỗ khác mà đứng đó làm "vệ sĩ", ngăn không cho ai làm phiền cô.

Mộc Miên thở phào một hơi, nhịp tim dần ổn định trở lại. Cô liếc nhìn Hải Đăng, thấy anh đang lén lau mồ hôi bằng tay áo, gương mặt có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt nhìn bức vẽ của cô lại tràn đầy sự tự hào.

"Hắt xì!"

Lại là cú hắt hơi quen thuộc. Hải Đăng hít hà cái mũi đỏ ửng, có vẻ như bụi sơn và việc đứng quá gần "mèo nhỏ" đang khiến cơn dị ứng của anh tái phát.

"Này, đồ ngốc." – Mộc Miên gọi khẽ.

Hải Đăng quay lại, mũi vẫn còn khịt khịt: "Hả? Cậu cần thêm màu à?"

Mộc Miên lấy một chiếc khẩu trang mới trong túi ra, ném về phía anh: "Đeo vào đi. Đã biết mình yếu còn thích ra gió. Vẽ xong rồi, anh xem đi."

Hải Đăng nhìn bức tường. Chú mèo Ragdoll và chú chó Golden dưới nét vẽ của Mộc Miên sống động lạ thường. Anh sững sờ mất vài giây, rồi nụ cười tỏa nắng lại nở trên môi:

"Mộc Miên, đây là... chúng ta đúng không?"

"Không phải, là con mèo và con chó thôi. Đừng có tưởng bở!" – Mộc Miên quay mặt đi, vờ như đang bận rửa cọ, nhưng hai vành tai dưới lớp tóc mai đã đỏ rực lên.

Hải Đăng cười ha ha, đeo chiếc khẩu trang cô cho vào, cảm thấy mùi trà xanh thoang thoảng từ nó còn dễ chịu hơn cả thuốc dị ứng. Anh nhận ra, "Mèo nhỏ" của anh tuy hay cào, hay mắng, nhưng bên trong lớp vỏ bọc đanh đá ấy là một trái tim mềm mại như bông.

Buổi chiều kết thúc, Mộc Miên mệt phờ người, nhưng lần đầu tiên cô cảm thấy việc tiêu tốn năng lượng cho một việc khác ngoài việc ngủ cũng không tệ đến thế. Nhất là khi đi bên cạnh cô là một chú chó Golden luôn sẵn sàng chắn gió, che nắng và mang theo cả một túi kẹo để dỗ dành cả thế giới xung quanh cô.

"Chủ nhật tuần sau có hoạt động ở trại trẻ mồ côi..." – Hải Đăng ướm lời.

"Biến!" – Mộc Miên đáp gọn lỏn, nhưng lần này cô không rút tay lại khi Hải Đăng vô tình chạm vào tay áo cô lúc dắt xe.