MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 7: Ánh dương của riêng mèo nhỏ

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 7: Ánh dương của riêng mèo nhỏ

820 từ · ~5 phút đọc

Cái nắng gắt của tháng năm ở sân trường Đại học A chưa bao giờ là bạn của Mộc Miên. Với một sinh vật hệ mèo vốn dĩ chỉ muốn tồn tại trong bóng râm và điều hòa 24 độ, việc phải ra ngoài sân thể chất giữa trưa để đợi nộp bài khảo sát đồ án Kiến trúc đúng là một cực hình.

Mộc Miên ngồi bệt xuống một góc rìa sân bóng rổ, tấm bảng vẽ khổ A1 dựng lên che chắn nửa thân người. Cô kéo mũ hoodie che kín mặt, đôi mắt lim dim vì thiếu ngủ và cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt sân xi măng khiến đầu óc cô quay cuồng. Chỉ mười phút nữa thôi là đến giờ giáo viên thu bài, nhưng mười phút này đối với Mộc Miên dài như một thế kỷ.

"Nóng quá... mình sắp tan chảy thành một vũng nước rồi..." – Mộc Miên lầm bầm, cổ họng khô khốc.

Giữa lúc cô đang đấu tranh để không ngủ gật ngay trên tấm đồ án, một luồng không khí dường như bớt oi nồng hơn một chút. Một bóng đen khổng lồ bất ngờ bao phủ lấy cô, chắn đứng những tia nắng gay gắt đang rọi thẳng vào đỉnh đầu.

Mộc Miên lờ đờ ngẩng lên. Đập vào mắt cô là một khuôn ngực rộng lớn trong bộ đồng phục bóng rổ màu cam rực rỡ, đẫm mồ hôi nhưng lại toát ra hơi ấm đầy sức sống. Là Hải Đăng.

Anh không ngồi xuống, mà đứng thẳng, chân dang rộng, hai tay giơ cao một tấm bìa carton lớn – có vẻ là vỏ hộp nước khoáng anh vừa xé ra – để tạo thành một mái che nhân tạo cho cô.

"Này, anh làm gì thế?" – Mộc Miên nheo mắt hỏi, giọng khản đặc.

"Suỵt! Ngủ tiếp đi. Tớ thấy cậu sắp bị nắng nướng chín rồi đấy." – Hải Đăng cười khẽ, gương mặt anh đỏ bừng vì đứng giữa sân nắng, những giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương xuống cằm, rớt xuống mặt sân thành những chấm sẫm màu.

"Anh điên à? Đứng đây làm gì cho nóng, vào bóng râm mà đứng."

"Không sao, tớ là hệ Chó Golden mà, tớ chịu nắng tốt lắm!" – Anh nháy mắt, dù cánh tay giơ tấm bìa đã bắt đầu hơi run vì mỏi – "Cậu mà bị ốm thì ai 'cào' tớ mỗi ngày nữa? Ngủ đi, tớ làm vệ sĩ che nắng cho cậu."

Mộc Miên im lặng. Cô nhìn đôi giày bóng rổ của anh đang đứng vững chãi bên cạnh mình, nhìn cái bóng của anh bao trùm lấy cô một cách hoàn hảo, bảo bọc cô khỏi cái nóng nung người của mùa hè. Một cảm giác lạ lùng dâng lên, giống như khi một chú mèo nhỏ tìm thấy một góc đệm ấm áp giữa đêm đông. Cô không cãi lại nữa, từ từ gục đầu lên đầu gối, tận hưởng bóng mát mà anh mang lại.

Mười phút trôi qua. Đám bạn trong đội bóng rổ gọi Hải Đăng đi tập trung, anh chỉ xua tay, ra hiệu cho họ im lặng rồi tiếp tục đứng yên như một pho tượng.

Khi tiếng chuông báo nộp bài vang lên, Mộc Miên giật mình tỉnh giấc. Cô vội vàng ôm lấy bảng vẽ đứng dậy. Lúc này cô mới nhận ra Hải Đăng đã đứng như thế suốt cả một khoảng thời gian dài. Áo anh ướt đẫm, gương mặt vì phơi nắng lâu mà trở nên đỏ lựng, nhưng khi thấy cô tỉnh, anh vẫn nở nụ cười thương hiệu:

"Tỉnh rồi à? Mau đi nộp bài đi, không thầy khóa cổng đấy!"

Mộc Miên nhìn anh, rồi nhìn tấm bìa carton trên tay anh đã hơi oằn xuống. Cô lấy từ trong túi ba lô ra một chai nước khoáng lạnh cô vừa mua lúc nãy nhưng chưa kịp uống, ấn mạnh vào ngực anh.

"Cầm lấy. Đồ ngốc... hắt hơi bây giờ đấy."

Hải Đăng cầm chai nước lạnh ngắt, cảm giác như cả trái tim cũng được tưới mát. Anh chưa kịp nói lời nào thì đã nghe thấy tiếng:

"Hắt xì! Hắt... hắt xì!"

Mộc Miên hốt hoảng: "Đấy! Đã bảo mà!"

Hải Đăng vừa lau mũi vừa cười hì hì, giọng nghẹt nghẹt: "Không phải cảm đâu, tại... tại đứng gần cậu lâu quá, tớ lại dị ứng sự đáng yêu của cậu rồi."

"Dẻo mồm!" – Mộc Miên mắng, nhưng lần này cô không dùng tập tài liệu che mặt để giấu đi gò má đang ửng hồng. Cô chạy nhanh về phía phòng hội trường, miệng lầm bầm "đồ Chó Golden ngốc nghếch", nhưng bước chân lại nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Phía sau cô, Hải Đăng vừa uống nước vừa nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn, trong lòng tự nhủ: Che nắng cho mèo, hóa ra lại là việc hạnh phúc nhất trên đời.