MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 8: "Kẻ thù" chung

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 8: "Kẻ thù" chung

1,067 từ · ~6 phút đọc

Mộc Miên luôn cho rằng sự xui xẻo nhất của mình chính là gặp phải Hải Đăng. Thế nhưng, cô đã lầm. Đỉnh cao của sự bất hạnh là khi cả cô và Hải Đăng cùng rơi vào tầm ngắm của thầy Thiết – giảng viên bộ môn Giải tích, người được mệnh danh là "Máy diệt sinh viên" với tỉ lệ đánh trượt lên đến 40% mỗi học kỳ.

Trong căn phòng học giảng đường vắng lặng vào giờ tự học, Mộc Miên đang cố gắng cuộn tròn trong góc cuối lớp, hi vọng lớp vải hoodie dày sụ có thể giúp cô trở nên vô hình. Thế nhưng, sự xuất hiện của "ngọn hải đăng" cao 1m85 bên cạnh đã triệt tiêu hoàn toàn hi vọng đó. Hải Đăng đang vò đầu bứt tai với xấp bài tập đạo hàm, và cứ mỗi lần anh thở dài, cái bàn lại rung rinh một nhịp.

"Mộc Miên... câu này là e mũ hay là x mũ..." – Hải Đăng thầm thì, giọng đầy vẻ cầu cứu.

"Im lặng." – Mộc Miên gắt khẽ, mắt vẫn nhắm nghiền – "Tiết kiệm năng lượng đi."

Đúng lúc đó, cửa phòng học mở sầm một cái. Thầy Thiết bước vào với gương mặt sắt đá và chiếc thước gỗ dài kẹp nách. Thầy lướt mắt một vòng quanh phòng, dừng lại đúng chỗ hai cái bóng một cao một thấp đang ngồi sát sạt nhau.

"Hai em kia! Giờ tự học mà ngồi tụ tập làm gì? Anh kia, cao to thế kia mà mặt mũi lờ đờ, lên bảng giải bài toán này cho tôi!"

Thầy Thiết chỉ tay thẳng vào Hải Đăng. Anh chàng "Chó Golden" vốn dĩ chỉ giỏi ném bóng rổ chứ không giỏi ném biến số, run rẩy đứng dậy. Mộc Miên thở phào, thầm nghĩ: May quá, không phải mình.

"Và cả cô bé ngồi cạnh nữa! Đừng có trùm đầu giả vờ ngủ. Hai người ngồi cùng nhau chắc là đang thảo luận bài, lên bảng làm luôn câu b!"

Mộc Miên đứng hình. Cô chậm chạp hạ mũ hoodie xuống, đôi mắt mèo nhìn thầy Thiết đầy oán hận, sau đó liếc sang Hải Đăng – kẻ đang trưng ra bộ mặt "tớ xin lỗi" tội nghiệp nhất thế gian.

Hai người đứng trên bục giảng, đối mặt với những dòng phương trình vi phân loằng ngoằng như mạng nhện. Hải Đăng cầm viên phấn mà tay run như cầy sấy, anh lắp bắp vẽ ra vài kí hiệu vô nghĩa. Thầy Thiết đứng dưới khoanh tay, nhịp thước gỗ lên lòng bàn tay: "Anh định vẽ tranh cổ động trên bảng đấy à?"

Mộc Miên đứng bên cạnh, bình thường cô cực kỳ lười vận động não bộ, nhưng sự nhạy bén của cô đối với các cấu trúc kiến trúc đã giúp cô nhìn thấu quy luật của những con số. Thấy Hải Đăng sắp bị thầy Thiết "nấu cao", cô bỗng thấy ngứa mắt.

Đúng là đồ ngốc, đã bảo là phải giữ khoảng cách với tôi cơ mà.

Mộc Miên khẽ xê dịch lại gần Hải Đăng. Dưới gầm bục giảng, cô dùng mũi giày kẹp lấy chân anh, khẽ đá một cái. Hải Đăng giật mình, cúi xuống nhìn thì thấy Mộc Miên đang dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ vào một dòng nháp nhỏ xíu cô vừa viết góc bảng của mình.

"Áp dụng công thức số 3... đổi biến số..." – Cô thì thầm, tiếng nói chỉ đủ cho mình anh nghe.

Hải Đăng như bắt được vàng. Dưới sự "nhắc bài" đầy tinh vi của Mèo nhỏ, anh bắt đầu múa phấn. Cô viết một dòng, anh "diễn" lại một dòng bằng phong thái đầy tự tin của một thủ quân đội bóng. Sự phối hợp nhịp nhàng đến mức thầy Thiết cũng phải nhướng mày ngạc nhiên.

"Xong rồi ạ!" – Hải Đăng dõng dạc nói, nụ cười tỏa nắng lại xuất hiện sau mười phút căng thẳng.

Thầy Thiết nhìn lên bảng, kiểm tra kĩ lưỡng rồi hừ lạnh một tiếng: "Cũng khá. Coi như hai em có kiến thức căn bản. Nhưng nhớ lấy, trường học không phải chỗ để chơi trò 'chó mèo vờn nhau', lo mà học cho tử tế!"

Hai người lí nhí vâng dạ rồi vội vã chạy khỏi lớp học như bị ma đuổi.

Khi đã ra đến hành lang thoáng đãng, Hải Đăng lập tức gập người lại, thở hắt ra một hơi đầy nhẹ nhõm. Anh quay sang Mộc Miên, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ: "Mộc Miên! Cậu đúng là thiên tài! Nếu không có cậu chắc tớ bị thầy Thiết 'tế' ngay tại lớp rồi."

Mộc Miên hừ lạnh, kéo lại mũ hoodie: "Lần sau đừng có ngồi gần tôi. Tôi không muốn bị liên lụy."

"Nhưng mà..." – Hải Đăng bỗng nhiên hạ giọng, tiến lại gần cô thêm một bước. Mộc Miên theo bản năng lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Anh chống một tay lên tường, nghiêng đầu nhìn cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt nâu ấm áp kia.

"Lúc nãy... cậu lo cho tớ đúng không? Nên cậu mới giúp tớ."

Mộc Miên cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng ran, cô dùng tập tài liệu che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt mèo đang cố tỏ ra hung dữ: "Tôi chỉ... chỉ là không muốn mất thời gian ở đó thôi. Anh đừng có tự luyến!"

"Hắt xì!"

Một cú hắt hơi làm phá hỏng hoàn toàn bầu không khí lãng mạn đang nhen nhóm. Hải Đăng vội vàng quay mặt đi chỗ khác hắt hơi liên tục, gương mặt vừa mới "ngầu" được vài giây đã lại đỏ bừng vì dị ứng.

Mộc Miên nhìn bộ dạng vừa buồn cười vừa đáng thương đó, bỗng nhiên không kìm được mà bật cười khẽ. Tiếng cười của cô nhỏ xíu, trong trẻo như tiếng chuông gió.

"Đúng là đồ ngốc." – Cô lầm bầm, rồi lấy trong túi ra một miếng bánh quy ngọt, nhét vào tay anh trước khi chạy biến đi.

Hải Đăng đứng đó, một tay cầm bánh, một tay lau mũi, nụ cười ngây ngô lan tận mang tai. Anh nhận ra, việc có một "kẻ thù" chung như thầy Thiết đôi khi cũng thật tuyệt, vì nó khiến Mèo nhỏ chịu chìa vuốt ra để... bảo vệ anh.