MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu KỉnhChương 9: Khi "Chó Golden" thôi vẫy đuôi

Đại Ca Golden Và Bé Mèo Cáu Kỉnh

Chương 9: Khi "Chó Golden" thôi vẫy đuôi

875 từ · ~5 phút đọc

Mộc Miên đã quen với một Hải Đăng tràn đầy năng lượng, loại năng lượng dư thừa đến mức có thể thắp sáng cả một dãy hành lang thư viện. Thế nên, khi góc thư viện quen thuộc hôm nay trống trơn, cô bỗng thấy không khí có chút... loãng. Không có tiếng lật giấy sột soạt cố tình gây chú ý, không có bóng dáng cao lớn chắn nắng, và tuyệt nhiên không có tiếng hắt hơi đặc trưng.

"Yên tĩnh thật đấy." – Cô tự nhủ, lật một trang truyện tranh.

Nhưng sự yên tĩnh này chỉ kéo dài được đúng mười lăm phút. Một cảm giác bồn chồn khó tả len lỏi vào tâm trí Mộc Miên. Loài mèo vốn nhạy cảm với sự thay đổi của môi trường, và "môi trường" của cô suốt hai tuần qua luôn có sự hiện diện của gã ngốc kia.

Đến chiều, một người bạn trong đội bóng rổ ghé qua chỗ Mộc Miên, vẻ mặt hớt hải: "Miên ơi, cậu có liên lạc được với Hải Đăng không? Hôm nay tập trung đội hình mà không thấy cậu ấy đâu. Gọi điện thì chỉ nghe tiếng 'khò khò' rồi cúp máy."

Mộc Miên nhíu mày. Cô biết Hải Đăng là kiểu người dù có bị gãy chân cũng sẽ lết đến sân bóng để cổ vũ đồng đội. Việc anh biến mất chỉ có thể là vì... anh đã kiệt sức.

Hỏi thăm mãi, Mộc Miên mới đứng trước cửa phòng ký túc xá của Hải Đăng. Cô cầm trên tay một túi cháo hành và vài vỉ thuốc hạ sốt, miệng vẫn không ngừng lầm bầm: "Đồ ngốc này chắc chắn là do phơi nắng che cho mình hôm nọ rồi."

Cô gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời. Mộc Miên đánh liều đẩy cửa bước vào (cửa vốn chẳng khóa, đặc trưng của mấy gã hướng ngoại vô tư). Đập vào mắt cô là Hải Đăng đang nằm cuộn tròn trên giường, tấm chăn bông đắp kín tận cổ nhưng cả người vẫn run lên bần bật. Gương mặt "tỏa nắng" thương hiệu giờ đây tái nhợt, hai má đỏ rực vì sốt cao, đôi mắt nhắm nghiền mệt mỏi.

"Này... Hải Đăng?" – Mộc Miên khẽ gọi, tiến lại gần giường.

Hải Đăng hé mắt, nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn trước mặt, anh ngỡ mình đang mơ. Anh thều thào, giọng nghẹn đặc vì đau họng: "Mèo nhỏ... cậu là thật à? Tớ... hắt xì... tớ bị hỏng rồi, không vẫy đuôi đón cậu được..."

Nhìn bộ dạng đáng thương của chú chó khổng lồ thường ngày vẫn hay làm nũng, Mộc Miên bỗng thấy sống mũi hơi cay. Cô đặt tay lên trán anh, nóng như hòn than. Cô lập tức bắt tay vào việc. Bình thường cô lười đến mức chẳng buồn dọn phòng mình, nhưng lúc này, đôi bàn tay nhỏ nhắn lại thoăn thoắt vắt khăn ấm, lau mặt, rồi ép anh dậy ăn cháo.

"Ăn đi. Không ăn tôi ném anh ra ngoài cho nắng nướng tiếp đấy." – Mộc Miên mắng, nhưng động tác thổi cháo lại cực kỳ nhẹ nhàng.

Hải Đăng ngoan ngoãn há miệng, mắt cứ dán chặt lấy cô như sợ cô sẽ biến mất. Ăn được nửa bát, anh bỗng nhiên đưa bàn tay to lớn, nóng hổi của mình nắm lấy gấu áo hoodie của Mộc Miên, kéo nhẹ.

"Đừng đi... tớ sợ lắm."

Mộc Miên khựng lại. Một Hải Đăng luôn tự tin, luôn là tâm điểm của đám đông, hóa ra lại có một góc nhỏ sợ bị bỏ rơi đến thế. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đang đờ đẫn vì sốt của anh, lòng bỗng mềm nhũn.

"Tôi không đi. Tôi ngồi đây xem anh héo úa như thế nào." – Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, mở quyển truyện tranh ra, nhưng thực tế là tai vẫn luôn lắng nghe nhịp thở của anh.

Hải Đăng nghe vậy thì an tâm nhắm mắt lại. Cơn sốt khiến anh mê man, nhưng mùi hương nhài thanh khiết từ Mộc Miên tỏa ra khiến anh thấy dễ chịu hơn bất cứ loại thuốc nào. Trong cơn mơ, anh khẽ lẩm bẩm: "Mèo nhỏ... đừng ghét tớ nhé..."

Mộc Miên nhìn khuôn mặt đang dần ổn định của anh, khẽ thở dài. Cô đưa tay định vuốt lại mái tóc rối của anh, nhưng chợt nhớ ra anh dị ứng, liền rụt lại. Thay vào đó, cô lấy một mẩu giấy nhỏ, vẽ hình một chú chó Golden đang đeo vòng cổ có tên "Đăng Đăng" và đặt cạnh gối anh.

Tối muộn, khi cơn sốt bắt đầu hạ, Hải Đăng tỉnh dậy. Căn phòng tối om, nhưng bên cạnh giường anh có một chai nước ấm và một túi sữa dâu. Mộc Miên đã đi từ lúc nào, chỉ còn lại mẩu giấy nhỏ với nét vẽ nguệch ngoạc và dòng chữ: "Mau khỏe lại mà đi nhặt rác tiếp đi đồ ngốc."

Hải Đăng ôm lấy mẩu giấy, áp vào ngực, nụ cười ngây ngô lại hiện về trên gương mặt tiều tụy. Anh biết, pháo đài của Mèo nhỏ đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt, và anh chính là kẻ may mắn được len lỏi vào đó.